Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- QUỶ OAN LỤC
- Chương 2
Rõ ràng tiền bạc ca ca ta đọc sách những năm nay, đều do hai huynh muội chúng ta cùng nhau tích góp, hà cớ gì từng dùng đến một phân của Vương Liên Hoa!
Nhưng nét chữ này, nét chữ này quả thực, đích thị là của ca ca ta...
"Chậc, thảo nào Tống gia tiểu tử chẳng thèm đoái hoài đến chất nữ nhà ta, hóa ra lại thích ăn dưa già (chỉ phụ nữ lớn tuổi)!"
"Phi! Mặt người dạ thú! Đến s/úc si/nh cũng chẳng bằng!"
"Đúng vậy, lừa tiền người ta, làm lớn bụng người ta, còn muốn một mình đi hưởng vinh hoa phú quý sao?"
"Đơn giản là một tên Trần Thế Mỹ tái thế!"
Ca ca ta năm nay mới vừa mười tám tuổi, mà Vương Liên Hoa lại lớn hơn huynh ấy trọn một giáp (12 tuổi), lẽ nào họ lại tin vào những lời vô lý như thế!
"Các người hồ ngôn lo/ạn ngữ! Ca ca ta và Vương Liên Hoa trong sạch!"
"Bổ khoái đại nhân, oan uổng lắm thay!"
Dẫu sao ca ca cũng là Án Thủ mới toanh, Trương Bổ khoái cũng không dám dễ dàng kết tội. Hắn sai người khiêng t.h.i t.h.ể Vương Liên Hoa, cung kính đưa ca ca và ta cùng đến Nha Môn.
Số người đi theo sau xem náo nhiệt ngày càng nhiều, khi chúng ta đến Nha Môn, gần như đã kinh động nửa thành.
4.
Ngọ tác (người khám nghiệm tử thi) khám nghiệm th* th/ể, x/á/c nhận Vương Liên Hoa là tự tr/eo c/ổ mà c.h.ế.t. Nàng ta m.a.n.g t.h.a.i năm tháng, một x/á/c hai mạng.
Bổ khoái lục soát nhà Vương Liên Hoa, tìm thấy hai chiếc áo choàng dài của nam nhân trong nhà nàng ta. Một chiếc màu xanh biếc, một chiếc màu nguyệt hoa, đều là kiểu ca ca ta thường mặc.
Sáng nay, huynh ấy còn cầm hai bộ y phục này định hỏi phụ mẫu, rốt cuộc mặc chiếc nào đẹp hơn.
Nhà Vương Liên Hoa không chỉ có y phục ca ca ta thường mặc, mà dưới gối còn cất một miếng ngọc bội ca ca ta làm mất năm ngoái.
Miếng ngọc bội đó nước ngọc không tốt, không phải vật đáng tiền, nhưng lại là di vật phụ mẫu để lại cho ca ca.
Trong hộp trang điểm đầu giường nàng ta, còn có một chồng thư tình dày cộp, tất cả đều đề tên Tống Thanh Xuyên, nét chữ cũng x/á/c nhận là của ca ca ta không sai.
Từng bằng chứng, từng vật chứng, rõ ràng như núi.
Huyện Lệnh đại nhân đại phát lôi đình, ngay tại chỗ m/ắng nhiếc ca ca ta, nói huynh ấy có tài mà vô đức, không xứng làm Án Thủ này. Ca ca bị tước đoạt thân phận Tú tài, và suốt đời không được phép tham gia thi cử nữa.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, phong vân biến đổi. Tài tuấn trẻ tuổi được mọi người ca ngợi đã rơi xuống bùn lầy, trở thành Trần Thế Mỹ bị người người kêu đ/á/nh.
"Ca, huynh đừng nóng vội, đợi đến tối, chúng ta sẽ làm rõ chân tướng sự việc!"
Ca ca ta thất thần ngồi bệt dưới đất, trên mặt không còn chút huyết sắc nào. Huynh ấy vốn trọng danh tiết, giờ đây cả trấn đều đồn huynh ấy có gian tình với Vương Liên Hoa, đây là một đò/n đả kích quá lớn đối với huynh ấy.
"A Phù, muội nói xem, tại sao thế đạo lại bất công đến vậy? Tại sao chỉ có nữ nhân mới có thể nghiệm chứng có còn trinh bạch hay không?"
"Ta là một đồng nam lớn như vậy, lẽ nào bọn họ không nhìn ra được sao?"
"Ta thật sự bị oan c.h.ế.t rồi!!!"
Ta nhìn ca ca vừa khóc vừa cười, trong lòng tuy vừa gấp vừa gi/ận, nhưng không hề tuyệt vọng. Bởi vì người nhà ta từ khi sinh ra đã có thể thông linh Âm Dương, trò chuyện cùng q/uỷ h/ồn.
Đêm nay vào giờ Tý canh ba (nửa đêm), chỉ cần chúng ta gọi được h/ồn phách Vương Liên Hoa ra, làm rõ chân tướng, ngày mai là có thể hoàn lại thanh bạch cho ca ca rồi.
5.
Vương Liên Hoa không có thân thích, t.h.i t.h.ể được đặt ở Nghĩa Trang phía Tây thành.
Trời tối, ta và ca ca thay y phục tối màu, bịt mặt lén lút mò đến Nghĩa Trang.
Người coi Nghĩa Trang thấy trời lạnh, đã trốn vào căn nhà nhỏ bên cạnh nghỉ ngơi.
Th* th/ể Vương Liên Hoa được đặt trên một tấm ván gỗ, phía trên phủ tấm vải trắng, tấm vải bị gió thổi phần phật, trông vô cùng rợn người.
Ta lấy ra lư hương đã chuẩn bị, đặt trước gót chân Vương Liên Hoa, cung kính khấu đầu mấy cái rồi mới thắp ba nén hương.
Hương vừa thắp lên, đã g/ãy ngang gốc. Ta và ca ca nhìn nhau, đều kinh hãi.
Người c.h.ế.t oan không thụ hương, Vương Liên Hoa không phải t/ự v*n, mà là bị người khác siết cổ đến c.h.ế.t!
Đêm qua ca ca ta mừng rỡ đến nỗi thức trắng đêm, ta ở phòng bên cạnh còn nghe thấy tiếng kẽo kẹt của ván giường khi huynh ấy trở mình.
Ta cũng như ca ca, không hề có chút buồn ngủ nào. Hễ nhắm mắt lại, trong đầu ta đều là cảnh Nha sai gõ chiêng gõ trống đến nhà báo tin vui.
Và ngay trong đêm qua, nhà Vương Liên Hoa cách bức tường này, lại bị người ta siết cổ hung tàn đến c.h.ế.t.
Ca ca ta c.ắ.n răng, móc từ trong lòng ra sừng tê giác. H/ồn phách của người c.h.ế.t oan không thể triệu hồi bằng hương Dẫn H/ồn thông thường, mà phải dùng sừng tê giác.
Sừng tê còn sống không nên đ/ốt, đ/ốt lên có mùi hương đặc biệt, bám vào y phục, giúp người có thể giao tiếp với q/uỷ.
Rắc bột sừng tê lên hương Dẫn H/ồn, một mùi hương kỳ lạ lập tức lan tỏa khắp Nghĩa Trang.
Chỉ thấy một bóng hư ảnh màu đỏ từ từ ngồi dậy trên t.h.i t.h.ể Vương Liên Hoa, mặt mày trắng bệch, ngũ quan thanh tú, chính là q/uỷ h/ồn Vương Liên Hoa.
Nàng ta nhìn thấy ca ca ta, đồng tử bỗng co rút mạnh, lập tức nhe nanh múa vuốt lao về phía huynh ấy: "Tên phụ bạc! Mau đền mạng!"
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook