Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 8: Vùng cấm

10/06/2026 15:57

Ánh nắng ban mai dịu dàng lướt qua những ô cửa kính lớn, rải một lớp lụa vàng óng ánh xuống phòng ăn sang trọng của Doãn gia. Khác với bầu không khí náo nhiệt và tiếng làu bàu quen thuộc mọi khi, buổi sáng hôm nay căn biệt thự lại có phần yên ắng lạ thường. Vì Doãn Hy Thần phải đến Doãn thị từ sớm để bắt đầu làm quen với các dự án lớn của gia tộc, nên chỉ có một mình Bạch Ân Hy ngồi bên bàn ăn. Cậu khẽ nhấp một ngụm sữa ấm, đôi mắt phượng trong veo lơ đãng nhìn ra khoảng sân vườn ngập tràn hoa hồng.

Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi làm. Bạch Ân Hy lựa chọn cho mình một bộ đồ công sở vô cùng thanh lịch với chiếc áo sơ mi lụa màu trắng kem mềm mại, kết hợp cùng quần tây đen đứng dáng ôm lấy đôi chân thon dài. Trang phục đơn giản nhưng lại khéo léo tôn lên vòng eo con kiến mảnh khảnh và khí chất sạch sẽ, thuần khiết tựa như một đóa hoa trà mới chớm nở của cậu Omega cấp S. Cầm chiếc túi xách nhỏ trên tay, trái tim Ân Hy khẽ nảy lên những nhịp điệu hồi hộp xen lẫn chút mong chờ mơ hồ.

Ngay khi chiếc Maybach quen thuộc dừng trước cổng, trợ lý thân cận của Kỷ Hành Chu đã cung kính mở sẵn cửa đợi cậu, cúi đầu chào. Suốt quãng đường đến Kỷ Thị, Bạch Ân Hy liên tục đan hai tay vào nhau để giảm bớt sự căng thẳng. Cho đến khi đặt chân vào sảnh lớn của tập đoàn, cậu mới thực sự bị choáng ngợp bởi sự hoành tráng, chuyên nghiệp đến nghẹt thở của nơi này. Giữa hàng trăm nhân viên đang vội vã đi lại dưới sảnh rộng lớn, sự xuất hiện của Bạch Ân Hy giống như một nét chấm phá đầy đặc biệt. Cậu được vị trợ lý tổng tài dẫn thẳng đến lối đi riêng, bước vào chiếc thang máy VIP để đi thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà.

Đinh.

Tiếng thang máy vang lên, mở ra một không gian làm việc vô cùng rộng lớn và yên tĩnh tuyệt đối của ban thư ký. Thế nhưng, điều khiến Bạch Ân Hy ngỡ ngàng nhất chính là khi cánh cửa gỗ mun của văn phòng CEO được đẩy ra. Văn phòng của Kỷ Hành Chu rộng bằng cả một căn hộ cao cấp, thiết kế theo tông màu trầm lạnh đầy quyền lực. Và ngay tại góc trái, cách bàn làm việc uy nghiêm của vị tổng tài chỉ chừng vài bước chân, một chiếc bàn gỗ cao cấp đã được sắp xếp gọn gàng từ lúc nào.

Kỷ Hành Chu đang ngồi ở vị trí chủ tọa, khuy măng sét bằng kim cương trên cổ tay áo sơ mi xanh đen lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo khi anh lật giở tài liệu. Nhìn thấy thỏ con ngoan ngoãn bước vào, hô hấp của vị Alpha đỉnh cấp khẽ đông đặc lại một nhịp, sâu trong đôi mắt chim ưng dâng lên một sự thỏa mãn sâu sắc. Anh không muốn cậu ở xa mình, càng không muốn mùi hương hoa trà ngọt ngào này bị bất kỳ kẻ nào bên ngoài dòm ngó.

Để cậu làm quen với công việc, Kỷ Hành Chu chỉ giao cho Ân Hy những việc nhẹ nhàng như sắp xếp lại lịch trình tuần và phân loại các văn bản không quá mật thiết. Khoảng thời gian buổi sáng trôi qua một cách yên bình kỳ lạ, cho đến khi một cuộc họp khẩn cấp ở tầng dưới diễn ra, buộc vị CEO phải rời phòng làm việc khoảng mười lăm phút.

Sau khi Kỷ Hành Chu đi khuất, Bạch Ân Hy đến phòng thư ký lấy thêm một số tài liệu để nghiên c/ứu. Đúng lúc này, cửa thang máy đột ngột mở ra, c/ắt ngang không gian yên tĩnh bằng một mùi tin tức tố hoa hồng nồng nặc đến mức gay gắt. Một nam Omega với diện mạo sắc sảo nhưng đầy vẻ kiêu căng bước ra, trên người khoác toàn những món đồ hiệu đắt đỏ.

Đó là Lâm Tước Gia, cậu ấm của nhà họ Lâm. Dựa vào việc gia tộc mình vừa mới ký kết được một vài hạng mục nhỏ với Kỷ Thị, cộng thêm việc mấy hôm trước vô tình được Kỷ Hành Chu nhìn trúng, cho phép đi theo trong một buổi tiệc xã giao, Lâm Tước Gia đã lập tức ảo tưởng bản thân là sự tồn tại đặc biệt duy nhất bên cạnh người đàn ông quyền lực ấy. Y luôn lấy mùi hương hoa hồng này làm hãnh diện, hống hách bước tới, định thẳng chân xông vào phòng làm việc của CEO.

Bạch Ân Hy khẽ nhíu mày trước mùi hương quá mức nồng nặc kia, nhưng vẫn giữ đúng chuẩn mực lễ phép, bước lên một bước cản trước cửa phòng, nhỏ giọng nói.

"Xin lỗi ngài, Kỷ tổng hiện tại đang đi họp dưới tầng. Ngài không có lịch hẹn trước trong hệ thống. Xin ngài vui lòng sang phòng khách đợi một lát ạ."

Lâm Tước Gia khựng lại, ánh mắt y quét một lượt từ trên xuống dưới người Bạch Ân Hy. Ngay khi nhìn thấy gương mặt quá mức xinh đẹp, thuần khiết đến động lòng người của cậu, trong lòng y đã dâng lên một tia cảnh báo.

Chưa dừng lại ở đó, khứu giác nhạy bén của một Omega giúp Lâm Tước Gia ngửi thấy mùi hoa trà thoang thoảng thơm mát trên người Ân Hy, điều đáng nói là nó lại hòa quyện vô cùng hoàn hảo với mùi tuyết tùng trầm ấm đ/ộc quyền của Kỷ Hành Chu.

Sự gh/en t/uông hung hãn và đố kỵ bùng lên làm mờ mắt, Lâm Tước Gia tức gi/ận đến mức mặt mày vặn vẹo, y chỉ tay vào mặt Ân Hy, rít lên từng tiếng qua kẽ răng.

"Mày là cái thá gì mà dám cản đường tao? Một đứa lính mới rẻ rá/ch mà cũng bày đặt trèo lên giường của Hành Chu sao? Đồ hồ ly tinh."

"Tôi không có, xin ngài tự trọng..."

Chát!

Một tiếng động chói tai vang lên giữa sảnh thư ký. Lâm Tước Gia thẳng tay giáng một cái t/át cực mạnh vào một bên mặt của Bạch Ân Hy. Lực đá/nh lớn đến mức khiến thân hình mảnh khảnh của cậu lảo đảo, ngã khuỵu xuống sàn nhà bóng loáng. Tập hồ sơ trên tay rơi tung tóe, một bên má trắng nõn mịn màng của Ân Hy lập tức sưng đỏ lên, hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ lựng, khóe môi rỉ ra vệt m/áu tươi chói mắt. Đôi mắt phượng ngập nước vì đ/au đớn và tủi thân tủi nh/ục, cậu vẫn cắn ch/ặt răng, chịu đựng không để tiếng khóc bật ra ngoài.

Các thư ký xung quanh h/oảng s/ợ vô cùng nhưng không một ai dám tiến lên can ngăn cậu ấm nhà họ Lâm. Đúng lúc Lâm Tước Gia đang đắc ý, định giơ tay lên đá/nh tiếp thì phía sau lưng y, một tiếng động khô khốc của cửa thang máy VIP vang lên.

Kỷ Hành Chu đã trở về, sớm hơn dự kiến. đ/ập vào mắt vị Alpha đỉnh cấp lúc này là cảnh tượng thỏ con ngoan ngoãn của anh đang ôm lấy một bên má sưng đỏ, tổn thương ngã dưới đất, còn tên họ Lâm kia đang hống hách.

Trong chớp mắt, sát khí và áp lực tin tức tố tuyết tùng cuồ/ng bạo của Alpha cấp S bùng n/ổ một cách triệt để, càn quét khắp hành lang. Luồng áp lực k/inh h/oàng như một ngọn núi lớn đ/è nặng xuống, khiến toàn bộ tầng lạnh toát, không khí như đặc quánh lại. Toàn bộ nhân viên phòng thư ký mặt mày không còn giọt m/áu, tất cả đều r/un r/ẩy quỳ sụp xuống sàn, không dám thở mạnh.

Kỷ Hành Chu sải những bước chân dài, gương mặt anh tuấn lúc này âm trầm, u ám đến đ/áng s/ợ. Anh hoàn toàn không thèm liếc nhìn Lâm Tước Gia lấy một cái, trực tiếp lướt qua y, cúi người bế bổng Bạch Ân Hy đang r/un r/ẩy dưới đất lên. Khi nhìn thấy vệt m/áu tươi nơi khóe môi và làn da sưng tấy của cậu, đôi mắt chim ưng của anh lập tức đỏ ngầu vì tức gi/ận, ngọn lửa thâm đ/ộc cuộn trào trong huyết quản.

Lâm Tước Gia lúc này mới nhận ra bản thân vừa chạm vào vảy ngược của rồng. Áp lực cấp S khiến y bủn rủn tay chân, sợ hãi lắp bắp giải thích, giọng nói r/un r/ẩy không thành tiếng.

"Hành... Hành Chu, anh nghe em giải thích... Em chỉ là thay anh dạy dỗ lại tên thư ký không biết điều này thôi, cậu ta dám..."

"Ai cho phép loại rác rưởi này lên đây?"

Kỷ Hành Chu c/ắt ngang bằng chất giọng lạnh thấu xươ/ng, tà/n nh/ẫn và đầy bạo ngược. Anh ôm ch/ặt lấy Bạch Ân Hy trong tay, hướng về phía đội trưởng đội bảo an vừa chạy lên, ra lệnh.

"Đuổi ra ngoài. Ngay lập tức c/ắt đ/ứt toàn bộ tất cả các hợp đồng và dự án hợp tác với Lâm thị. Tôi không muốn nhìn thấy gia tộc bọn họ xuất hiện ở Tinh Cầu này nữa."

"Hành Chu! Anh không thể làm thế với Lâm gia! Hành Chu!"

Tiếng gào khóc thảm thiết và tuyệt vọng của Lâm Tước Gia bị đội bảo vệ thẳng tay dập tắt khi bọn họ th/ô b/ạo lôi y vào thang máy. Kỷ Hành Chu xoay người, bế Bạch Ân Hy bước thẳng vào căn phòng nghỉ ngơi riêng tư được tích hợp bên trong văn phòng chủ tịch.

Giây phút cánh cửa phòng khép lại, cách biệt hoàn toàn với những ánh mắt kinh hãi bên ngoài, Bạch Ân Hy như không thể chịu đựng thêm được nữa. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu ch/ôn sâu vào lồng ngựk vững chãi của anh, đôi vai g/ầy run lên bần bật, tiếng khóc thút thít tủi thân cuối cùng cũng vỡ òa ra, nhuộm ướt một mảng áo sơ mi của vị tổng tài. Kỷ Hành Chu xót xa đến mức thắt ch/ặt lồng ngựk, anh đặt cậu ngồi lên chiếc giường mềm mại, lấy hộp y tế xử lý vết m/áu ở khoé miệng cậu một chút, sau đó tự tay đi lấy một túi đ/á chườm được bọc trong khăn lụa nhỏ.

Anh ngồi xuống bên cạnh cậu, một tay nâng cằm cậu lên, tay kia nhẹ nhàng đặt túi đ/á lên một bên má sưng đỏ. Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi cong vút của thỏ con, anh vừa đ/au lòng vừa trầm giọng nói, trong lời nói mang theo sự dung túng vô bờ bến.

"Tôi chống lưng cho em, sao lại để người ta đá/nh đến nông nỗi này? Lần sau trực tiếp đá/nh trả. Hậu quả tôi lo."

Bạch Ân Hy khẽ sụt sịt mũi, dù đ/au nhưng khi nghe những lời bao che đến mức vô lý này của anh, cậu lại có chút dở khóc dở cười. Đôi mắt phượng ngấn nước ngước lên nhìn anh, khàn giọng phản bác.

"Chủ tịch Kỷ đây là đang dạy hư trẻ em sao?"

Bàn tay đang chườm đ/á của Kỷ Hành Chu bỗng khựng lại một chút. Nhìn thấy dáng vẻ bướng bỉnh đáng yêu của cậu, anh cố tình tăng thêm một chút lực nhấn trên tay.

"Á... đ/au!"

Bạch Ân Hy gi/ật mình khẽ kêu lên một tiếng, nước mắt vì đ/au mà lại tiếp tục tuôn ra, tràn qua kẽ ngón tay anh. Cậu tức gi/ận trợn mắt nhìn anh, đôi gò má vì gi/ận dữ và ngượng ngùng mà càng thêm hồng hào.

Nhìn thấy thỏ con của mình vẫn còn sức để trừng mắt nhìn mình, Kỷ Hành Chu khẽ nhếch môi, nụ cười hiếm hoi mang theo sự nịnh bợ gõ nhẹ vào trán cậu một cái, trầm thấp cười nói.

"Xem ra thư ký Bạch vẫn còn rất tốt. Nhớ kỹ cảm giác này, sau này ở Kỷ Thị, không một ai có quyền ứ/c hi*p em."

Danh sách chương

5 chương
10/06/2026 15:58
0
10/06/2026 15:57
0
10/06/2026 15:56
0
10/06/2026 15:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu