Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hứa Minh Thư tính tình vốn rất tốt, thấy trợ lý đã hạ mình thấp giọng như vậy rồi, anh cũng không tiện so đo thêm gì nữa, đành gật đầu đồng ý.
Tô Vận bước tới hỏi một câu mới biết ban tổ chức đột nhiên rút tên Hứa Minh Thư khỏi ghế ban giám khảo. Cô nhíu mày: “Rút hay không rút là quyền của các anh, nhưng ít nhất cũng phải cho một lý do chứ?”
Thật ra Hứa Minh Thư vốn chẳng mấy hứng thú với chuyện này, anh đến đây chủ yếu vì không yên tâm để Tô Vận một mình đến thành phố S. Cô đời nào chưa quen đường, lại là con gái, lỡ gặp nguy hiểm thì toi.
Nhưng cách làm của ban tổ chức cũng khiến Hứa Minh Thư không thoải mái. Thấy Tô Vận chuẩn bị đòi công đạo cho mình, anh cũng hùa theo cô.
Trợ lý nghe vậy toát cả mồ hôi lạnh, cuối cùng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của hai người, đành khai: “Thật ra tôi cũng không tiện nói, nhưng thấy hai người thế này, tôi đành nói thật vậy. Là người phía trên gây áp lực, không cho Hứa tiên sinh tham gia chấm thi, nếu không sẽ không cho chúng tôi tổ chức cuộc thi nữa. Chúng tôi thực sự hết cách.”
Nghe đến đây, người đầu tiên Tô Vận nghĩ tới chính là Thẩm Dạ Thần.
Thẩm Dạ Thần từ trước đến nay cực kỳ không thích cô gần gũi người khác, lại nhiều lần nghi ngờ cô và Hứa Minh Thư có gì đó mờ ám. Vừa có động cơ vừa có năng lực, chỉ có thể là anh ta.
Sau khi trợ lý rời đi, Hứa Minh Thư thấy Tô Vận cúi đầu mím môi, tưởng cô đang buồn vì chuyện mình bị gạt khỏi ghế giám khảo, liền cười nói: “Không sao đâu, anh cũng chẳng quan tâm lắm chuyện làm giám khảo hay không.”
Anh đưa tay chỉ dãy núi phía xa: “Em xem phong cảnh nơi này đẹp thế nào, cứ coi như anh đi du lịch cùng em là được rồi.”
Tô Vận gật đầu, an ủi anh vài câu, sau đó nhân cơ hội đi dò hỏi chỗ ở của Thẩm Dạ Thần, rồi một mình lặng lẽ mò tới.
Cô vừa tới cửa đã bị hai bảo vệ chặn lại. Đang định nhờ họ báo vào thì A Văn tình cờ đi ngang, thấy cô liền cho cô vào.
Trên đường, Tô Vận đột nhiên hỏi A Văn: “Lần này tập đoàn Thẩm có đầu tư vào cuộc thi không?”
“Hình như có thì phải?” A Văn nghe vậy ngẩn ra một chút, rồi nghĩ chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì, liền nói: “Thẩm gia đầu tư rất nhiều lĩnh vực, một nhà đầu tư khác của cuộc thi này chính là đối tác lâu năm của Thẩm gia.”
Nghe vậy Tô Vận gật đầu, lập tức x/ác định chắc chắn.
Đến khi A Văn đưa cô tới cửa phòng, Tô Vận đẩy cửa bước thẳng vào. Lúc cô đẩy cửa, Thẩm Dạ Thần đang ngồi trên sofa xem tài liệu.
Nghe tiếng cửa, Thẩm Dạ Thần không buồn ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng phun một câu: “Đến rồi thì ngồi đi, đợi tôi xử lý xong tài liệu rồi nói chuyện sau.”
Câu nói này như thể đã sớm biết cô sẽ đến. Dù sao chuyện này cũng do chính anh ta làm, đương nhiên anh ta biết cô sẽ không nuốt trôi cục tức này.
“Tôi không có thời gian đợi anh xử lý tài liệu.” Tô Vận đứng chắn ngay trước mặt Thẩm Dạ Thần, lạnh lùng nói: “Chuyện của sư huynh là do anh làm đúng không? Rốt cuộc anh muốn thế nào, anh nói rõ cho tôi!”
Nghe giọng nói, Thẩm Dạ Thần khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn thấy dáng vẻ của Tô Vận, trong mắt thoáng hiện một tia hoang mang.
Sau đó mới như chợt nhớ ra điều gì, lập tức cười lạnh: “Cô chạy đến chỗ tôi, chỉ để c/ầu x/in cho cái gã sư huynh của cô thôi à? Nếu không còn chuyện gì nữa thì đi được rồi, tôi rất bận, không rảnh quản mấy chuyện vớ vẩn của các người.”
Thấy thái độ chẳng hề hối lỗi của Thẩm Dạ Thần, Tô Vận mới thực sự bùng n/ổ lửa gi/ận.
Trước đó cô chỉ nghi ngờ, giờ thì hoàn toàn x/ác định.
Đúng lúc Tô Vận định mở miệng bảo anh ta gọi cho ban tổ chức, trả lại vị trí vốn thuộc về Hứa Minh Thư, thì cửa phòng mở ra, một cô gái mặc váy trắng bước vào.
Cô gái liếc nhìn Tô Vận một cái, rồi cười ngọt ngào nhìn Thẩm Dạ Thần: “Anh Thần, chẳng phải anh nói hôm nay sẽ dẫn em đi chơi sao? Chị này là ai vậy, cũng đi cùng chúng ta à?”
Thẩm Dạ Thần ngay cả liếc cũng không thèm liếc Tô Vận một cái, đi tới trước mặt Hà Linh, cực kỳ tự nhiên giúp cô ấy đeo túi xách: “Chỉ là người không quan trọng thôi.”
Tô Vận trơ mắt nhìn hai người họ đi ra ngoài, còn nghe Thẩm Dạ Thần đứng ở cửa dặn bảo vệ: “Lần sau không được cho người không liên quan vào, A Văn, đặc biệt là cậu.”
A Văn nghe vậy chỉ biết cười khổ một tiếng, cam chịu gật đầu.
Đợi Thẩm Dạ Thần và Hà Linh rời đi, A Văn vào phòng nhìn Tô Vận thất h/ồn lạc phách, thở dài một hơi rồi nói: “Phu nhân, Thẩm tổng không cho cô ở lại đây nữa, cô đi với tôi.”
Tô Vận rất muốn hỏi cô gái vừa rồi là ai, nhưng nghĩ lại mình chẳng có tư cách gì để hỏi, đành ngậm miệng.
Vốn dĩ cô còn nghĩ ít nhất phải đạt được thỏa thuận với Thẩm Dạ Thần: chuyện giữa bọn họ là chuyện giữa bọn họ, đừng lôi người bên cạnh cô vào. Không ngờ Thẩm Dạ Thần căn bản không cho cô cơ hội đó, thế nên về đến nơi tâm trạng Tô Vận rất tệ.
Hứa Minh Thư sang thăm cô, thấy cô chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì, lo lắng vô cùng, liền đề nghị tối nay dẫn cô đến buổi tiệc bãi biển do ban tổ chức tổ chức.
“Thật ra anh với ban tổ chức cũng khá thân, bình thường vẫn hay hợp tác đủ thứ.” Hứa Minh Thư mỉm cười: “Dù không còn là giám khảo nữa, nhưng đi chơi ở buổi tiệc thì vẫn được mà.”
“Hay là… em không muốn đi cùng anh?” Nói câu này, Hứa Minh Thư cố ý làm bộ đáng thương, khiến Tô Vận không nhịn được cười phá lên.
Cuối cùng Tô Vận vẫn bị Hứa Minh Thư dùng chiêu này lôi ra khỏi phòng. Nhìn dòng người qua lại nhộn nhịp trên bãi biển, cô cũng không kìm được mà lao vào giữa sàn nhảy.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Tô Vận suýt chút nữa trượt chân ngã. Cuối cùng nhân lúc một bản nhạc kết thúc, cô chạy đi rửa mặt một cái mới tỉnh táo hơn được chút.
“Mệt không?” Hứa Minh Thư hỏi: “Có cần anh gọi nhân viên mang cho em cốc nước không?”
Tô Vận lắc đầu định nói gì đó, thì loa đột nhiên phát ra tiếng “chí” chói tai. Mọi người theo bản năng nhìn lên sân khấu, trên đó có một người đàn ông ăn mặc rá/ch rưới, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tô Vận.
“Tô Vận! Tao muốn mày m/áu trả m/áu!” Người đàn ông gào lên, rồi ngay khi tất cả còn chưa kịp phản ứng, anh ta cầm micro đ/ập mạnh đầu vào cây cột bên cạnh.
Mọi người đều chưa kịp hoàn h/ồn, chỉ nghe cô gái đi cùng Thẩm Dạ Thần hét lên: “120! Mau gọi 120! Chậm nữa là toi đấy!”
Tô Vận không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang chảy m/áu, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc: “Sư huynh… người này vừa nói muốn em n/ợ m/áu trả bằng m/áu.”
Cô hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, càng không quen biết người này. Tại sao hắn lại đột nhiên tìm đến cô, mà còn biết cả tên của cô!
“Đừng sợ, anh biết em tuyệt đối không thể làm chuyện mưu tài hại mệnh.”
Hứa Minh Thư phản ứng lại, lập tức đưa tay che mắt Tô Vận: “Em có quen biết người này không? Về hắn, em biết bao nhiêu?”
Tư duy của Hứa Minh Thư không có chút vấn đề nào, dù sao cũng phải tìm ra gốc rễ vấn đề mới giải quyết được. Thế nhưng… cô thật sự chẳng biết gì cả.
Hứa Minh Thư sẽ tin cô, nhưng những người có mặt ở đây thì không. Bao nhiêu người tận mắt chứng kiến chuyện xảy ra, đã sớm có người báo cảnh sát.
Tô Vận cứ thế bị đưa thẳng đến cục cảnh sát. Khi đi ngang qua đám đông, cô mơ hồ nhìn thấy Thẩm Dạ Thần ở cách đó không xa đang chăm chú nhìn mình.
“Tô tiểu thư, xin hỏi cô và người ch*t có qu/an h/ệ gì?”
Cảnh sát gõ bàn hỏi: “Trước khi ch*t hắn nói ‘n/ợ m/áu trả bằng m/áu’ là ý gì, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?”
Đối mặt với câu hỏi bình thường của cảnh sát, Tô Vận vẫn còn khá bình tĩnh, chỉ là khi nghe đến hai chữ “người ch*t”, cô vẫn cảm thấy lần này mọi chuyện quá kỳ quái.
Tô Vận nói: “Tôi không quen biết người ch*t, cũng không hiểu lời hắn nói là có ý gì.”
Hai vị cảnh sát nhìn nhau một cái, một người trong đó vỗ mạnh bàn: “Nếu cô không quen biết người ch*t, vậy tại sao hắn lại biết cô? Mọi hung thủ đến đây đều nói như vậy, chiêu này chúng tôi thấy nhiều rồi.”
Nghe vậy Tô Vận khẽ cười, cũng tự thấy lời mình vừa nói nghe giống như đang chối tội, nhưng đó quả thực là sự thật.
Cô đưa tay xoa mi tâm, Tô Vận nói: “Những chuyện này đáng lẽ phải do các anh đi điều tra chứ, xin hỏi tôi có thể mời luật sư biện hộ cho mình không?”
Dù cảnh sát hỏi gì, Tô Vận cũng đều nói sự thật. Đến cuối cùng thực sự không còn cách nào, buổi thẩm vấn của cô tạm thời dừng lại.
Trong khoảng thời gian tạm dừng thẩm vấn, Thẩm Dạ Thần đột nhiên xuất hiện ở cục cảnh sát và gặp cô một lần. Thẩm Dạ Thần nheo mắt nhìn cô hỏi: “Cô và người kia có qu/an h/ệ gì? Cô có biết tại sao hắn ch*t không?”
Nghe câu hỏi đã bị hỏi không biết bao nhiêu lần này, Tô Vận bất đắc dĩ nói: “Tôi thật sự không biết, tôi bị oan.”
Tuy Tô Vận nhấn mạnh với Thẩm Dạ Thần, nhưng cô cũng chẳng trông chờ anh ta sẽ tin mình. Dù sao giữa cô và Thẩm Dạ Thần xưa nay chẳng có chút tin tưởng nào.
Điều khiến Tô Vận không ngờ tới là, cô bị nh/ốt ở cục cảnh sát chưa được bao lâu thì đã được thả ra vì chứng cứ không đủ. Khi được thả, cô còn tưởng đây chỉ là một hiểu lầm, người kia hét lên chỉ là nhầm với người cùng họ cùng tên.
Kết quả vừa ra khỏi cục cảnh sát chưa được mười phút, cô đã bị những làn sóng ch/ửi rủa ngập trời trên mạng làm cho chấn động. Trên đó viết chi tiết cô đã mưu hại người đàn ông kia như thế nào, người đàn ông đó đã trải qua những gì, viết đến mức bi thương rơi nước mắt.
Còn việc cục cảnh sát thả người, họ trực tiếp giải thích là có người gây áp lực.
8
Chương 11
Chương 13
31
35
35
20
33
Bình luận
Bình luận Facebook