Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Thuần phục
- Chương 05
Tôi như kẻ ch*t đi sống lại trở về nhà, ôm nhóc mèo b/éo Tiểu Quai lại gần ngửi ngửi. Nhưng như thể ngửi phải thứ gì kinh t/ởm, con mèo b/éo đột ngột cào một cái vào tay tôi rồi bỏ chạy với vẻ mặt chán gh/ét.
Nhìn vết hồng in trên mu bàn tay, nghĩ lại nỗi nhục tối nay, nỗi bi thương trong tôi trào dâng.
Tôi bật khóc.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên: Chạy! Rời khỏi thành phố này! Tránh xa Ngụy Tuần!
Nhưng ngay giây sau, tôi chợt nhớ tới thùng cát mèo cao cấp, thức ăn nhập khẩu vừa đặt, cả giàn leo hạng sang và vải vũ trụ mà Tiểu Quai thích nhất... chưa có cái nào giao đến.
Số dư thẻ ngân hàng cũng mong manh như sợi tơ.
Ôm mèo, tôi vật người xuống sofa, nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ.
Mẹ kiếp.
Cố thêm chút nữa vậy.
Đợi đồ cho mèo đến đã.
Người như Ngụy Tuần, có khi mai đã quên béng kẻ như tôi rồi.
Đúng, chắc chắn quên rồi.
Tôi chỉ là con tép riu thôi mà.
Thế nhưng sáng hôm sau, chuông cửa reo vang.
Tôi mở cửa trong bộ dạng đầu như ổ rơm, mặc quần đùi rộng thùng thình, mắt lờ đờ.
Anh Chu đứng trước cửa, sau lưng hai thuộc hạ, nở nụ cười tươi rói.
"Chào buổi sáng nhé thư ký Quý!"
Tôi ngơ ngác: "...Ủa anh Chu? Thư ký gì cơ?"
"Ôi, thư ký Quý cứ khéo đùa." Anh Chu cười đến lộ cả hàm răng: "Đại ca chỉ định cậu làm thư ký thân cận, bắt đầu đi làm từ hôm nay. Xe đợi dưới lầu rồi, đón cậu đến công ty làm quen môi trường."
Tôi: "...???"
Tôi chợt nhớ ra.
Xúc động quá nên quên béng mất chuyện làm thư ký.
Nhưng liệu có phải thư ký bình thường không?
Anh Chu vẫy tay, một thuộc hạ lập tức đưa lên chiếc túi lớn được đóng gói tinh xảo.
"À đúng rồi…" Anh Chu nhét túi đồ vào tay tôi, nhẹ giọng đầy ám muội: "Đại ca thương cậu lắm đấy, đặc biệt cho người m/ua mấy bộ mới, cứ chọn bộ nào thích mà mặc."
Miệng túi hé mở.
Bên trong lấp lánh đủ màu, đủ kiểu, chất liệu một thứ mỏng hơn thứ kia, đồ lót gợi cảm.
Ren, nhung, dây buộc, khoét lỗ.
Bày ra la liệt, sắc màu rực rỡ đến hoa cả mắt.
Tôi ôm bịch đồ nóng hổi, nhìn biểu cảm "cậu hiểu mà" của anh Chu, nghĩ tới chiếc xe đang đợi dưới lầu để đưa tôi "đi làm" mà tôi...
Như bị sét đ/á/nh.
Anh Chu còn đặc biệt nhấn mạnh: "Cứ chọn bộ cậu thích nhé, nhớ mặc bên trong vest."
Tôi đã ch/áy thành than từ lúc nào.
8
7
Chương 14
Chương 11
Chương 19
Chương 7
7 - END
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook