Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
9
"Anh nghe nhầm rồi, anh ấy gọi là Tiểu Dĩnh đó chứ."
Tôi vừa đưa mắt ra hiệu "lát nữa giải thích sau" với Chu M/ộ Bạch, vừa nhanh chóng ôm lấy cánh tay của Lục Trạch.
"Chúng ta mau đi thôi anh, bằng không sẽ không kịp thời gian mất."
Lục Trạch không hề hoảng hốt, ngược lại còn chủ động tiến về phía Chu M/ộ Bạch đang đi tới gần mà vươn tay ra: "Chào cậu, tôi là chồng của em ấy, Lục Trạch."
Chu M/ộ Bạch kinh ngạc há hốc mồm, trố mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi chỉ biết ngửa mặt lên nhìn trời.
Chu M/ộ Bạch nắm lấy tay Lục Trạch: "Chào anh, tôi là học trưởng của Tiểu Úc, cũng là anh trai của em ấy."
Cả hai gã đàn ông không một ai chịu buông tay trước.
"Anh trai?" Lục Trạch quay sang vặn hỏi tôi.
"Anh trai hàng xóm thôi ạ." Tôi nghĩ ngợi một hồi rồi nói giảm nói tránh: "Chu học trưởng đã giúp đỡ em rất nhiều, nên bình thường em đều gọi anh ấy là anh trai."
Gương mặt Lục Trạch lộ ra nụ cười như có như không.
Hai người bọn họ có vẻ còn muốn tiếp tục đứng đó tiếp chuyện, tôi liền vội vàng kéo tuột Lục Trạch đi thẳng. Trước khi rời đi, Chu M/ộ Bạch còn làm dấu tay ra hiệu "gọi điện thoại" với tôi.
Tôi khẽ gật đầu.
Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng áp suất xung quanh Lục Trạch bỗng chốc thấp hẳn đi. Tôi cũng không để ý lắm.
Vừa về đến nhà, tôi vội vã chạy thẳng vào phòng khách, khóa ch/ặt cửa lại rồi gọi điện cho Chu M/ộ Bạch.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói chất vấn của anh ấy đã thông qua loa thoại truyền đến: "Anh vừa mới đi công tác với giáo sư một chuyến, Tiểu Úc sao em lại kết hôn luôn rồi? Em có biết Lục Trạch là người như thế nào không hả?"
"Hiện tại em đang ở đâu, anh qua đón em."
Biết là không giấu nổi anh ấy, tôi dứt khoát đem toàn bộ ngọn ngành câu chuyện từ đầu đến cuối giải thích rõ ràng một lượt.
Chu M/ộ Bạch im lặng một hồi: "Em chắc chắn là nửa năm sau sẽ rời đi chứ?"
"Tất nhiên rồi ạ."
Anh ấy lại hỏi tôi đứa nhỏ trong bụng tính sao.
"Bỏ đi ạ..."
Tôi c.ắ.n cắn môi, cảm thấy câu trả lời này của mình thật sự chẳng có chút tự tin nào. Tôi đưa tay sờ lên bụng mình, đứa nhỏ bây giờ mới chỉ là một phôi t.h.a.i nhỏ xíu, nhưng tôi đã bắt đầu thấy không nỡ rồi.
"Cũng không cần đến Lục Trạch, tự một mình em cũng có thể nuôi nổi con."
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên.
Tôi vội vàng cúp điện thoại, vừa mở cửa ra đã thấy Lục Trạch đang khoanh tay tựa người vào cửa.
Mồ hôi lạnh của tôi tuôn ra như mưa.
"Anh... anh đều nghe thấy hết rồi ạ?"
Lục Trạch "ừm" một tiếng, sắc mặt âm trầm đến mức sắp vắt ra nước tới nơi.
10
"Cái đó, cái đó em..."
Tay trái Lục Trạch gi/ật lấy điện thoại của tôi, tay phải tiện đà ôm lấy eo tôi kéo sát lại: "Sau này bớt tiếp xúc với cái gã gặp ban ngày đi, hắn ta đối với em không có ý tốt đâu."
"Làm sao có thể chứ!"
Tôi không nhịn được lớn tiếng phản bác lại, lời của Lục Trạch tôi đều nghe hiểu. Chu M/ộ Bạch đối với tôi chỉ có sự che chở của tình anh em, đào đâu ra cái gọi là tình cảm nam nữ cơ chứ.
Lục Trạch cứ nhìn chằm chằm vào tôi mà không thèm nói một lời.
Tôi rốt cuộc cũng bại trận: "Được rồi, nghe anh."
Dù sao thì tôi cũng chẳng ở lại đây được bao lâu, công việc nghiên c/ứu khoa học của Chu M/ộ Bạch lại bận rộn, khoảng thời gian tới hai chúng tôi chắc cũng chẳng có cơ hội gặp mặt nhau đâu.
Lục Trạch khẽ nâng cằm tôi lên: "Nếu còn để anh phát hiện ra hai người lén lút gặp mặt nhau, em sẽ phải nhận hình ph/ạt đấy."
"Hình ph/ạt gì cơ?"
Lục Trạch ghé sát tai tôi nói một câu.
Mặt già của tôi đỏ rực lên, cái gã đầu óc đen tối này, suốt ngày trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện ở trên giường mà thôi.
Sau khi vơi bớt thẹn thùng, bộ n/ão của tôi lập tức vận hành hết công suất. Xem ra vừa rồi Lục Trạch không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện giữa tôi và Chu M/ộ Bạch.
Lục Trạch đưa điện thoại của hắn cho tôi, rồi lại nắm lấy ngón tay tôi để mở khóa điện thoại của tôi ra.
"Ý anh là sao?"
Lục Trạch cười một cách đầy gian tà: "Có muốn chơi một trò chơi không?"
"Dựa vào lịch sử trò chuyện, ngoại trừ những giao tiếp công việc chính đáng, em xóa hết những người khác giới trong máy anh, anh xóa hết những người khác giới trong máy em. Xem coi cuối cùng ai là người bị xóa sạch trước, người thua sẽ phải đưa cho đối phương một vạn tệ."
Hơ! M/áu chiến thắng của tôi lập tức nổi lên rồi đấy.
Tôi không tin một đường đường là tổng tài tập đoàn Lục Thị như hắn lại có thể sống một cuộc đời thanh tâm quả d.ụ.c không vướng bụi trần.
Nửa tiếng sau...
Tôi nhìn vào danh sách liên lạc của Lục Trạch, rồi lại nhìn danh sách chỉ còn trơ trọi vài cái tên của mình mà rớt hai hàng nước mắt hối h/ận.
Lục Trạch vỗ vỗ đầu tôi: "Bé ngoan, em thua rồi nhé."
Tôi tức mình tợp một phát vào cánh tay hắn.
Ai mà thấu nổi chứ! Lục Trạch sống hơn hai mươi năm qua vậy mà lại giống hệt như một thầy tu khổ hạnh vậy, trong máy không hề có một bóng hồng nào luôn!
"Một vạn tệ của anh đây, cầm lấy đi." Lục Trạch nhét tiền vào lòng bàn tay tôi.
"Của anh chính là của em."
Mặt tôi lại nóng bừng lên. Cái gã họ Lục này đúng là biết cách thả thính thật sự!
Thế nhưng tôi còn chưa kịp cảm động được bao lâu, đột nhiên Lục Trạch lại thốt ra một câu đầy bất thình lình: "Mà lạ thật đấy, vừa rồi tại sao em lại nói đến chuyện phá t.h.a.i nuôi con thế?"
Chương 14
Chương 10.
Chương 17
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook