“Trời ạ, cậu thật sự nỡ lòng để cậu ấy đi?”
“Chẳng có gì phải lưu luyến cả, tuyển lại trợ lý mới là được.”
Trong văn phòng của Thời Gia Huân, Phó tổng Lý và anh ấy đang tán gẫu.
Tôi ôm tập tài liệu, đứng ngoài cửa phòng đang hé mở, nghe Thời Gia Huân thản nhiên nói “tuyển lại trợ lý”, đầu óc bỗng “uỳnh” một tiếng. Lặng lẽ rút lại tay đang định gõ cửa xuống.
Phó tổng Lý cười hỏi: “Yêu cầu của cậu cao như vậy, sợ không dễ tìm được người vừa ý đâu?”
Thời Gia Huân giọng điềm đạm: “Thử thêm vài người sẽ có, vẫn còn người làm được.”
“Chà.” Phó tổng Lý cảm thán: “Tiểu Thẩm nhà cậu, không kể năng lực, mỗi gương mặt ấy thôi đặt bên cạnh đã đủ vui mắt rồi. Chẳng lẽ sau này trong công ty không được thấy cậu ấy, nghĩ lại tiếc đ/ứt ruột.”
“Còn dám nói nữa?” Giọng Thời Gia Huân sắc lạnh vụt c/ắt ngang.
Phó tổng Lý bật cười giễu cợt: “Tôi không hứng với Alpha, chỉ đơn thuần ngưỡng m/ộ thôi mà.”
“Trợ lý Thẩm, điện thoại của cậu!”
Tiếng chuông từ bàn tôi vang lên, đồng nghiệp đi ngang nhắc khẽ. Vội xoay người rời đi.
Cả ngày hôm ấy, đến khi tan làm, tôi vẫn đ/au đáu tự hỏi mình làm sai điều gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chỉ xoay quanh một nguyên nhân duy nhất.
Tôi từng nói rồi, Thời Gia Huân là người cực kỳ trọng nguyên tắc, rạ/ch ròi giữa công và tư.
Việc anh ta phát sinh qu/an h/ệ với trợ lý của mình, dù là do pheromone hay bất kỳ nguyên nhân nào khác, với tính cách của anh ta, chắc chắn sẽ không thể dung thứ.
Nghĩ kỹ lại thì, thái độ của anh ta đúng là bắt đầu thay đổi vi diệu từ sau cái đêm mất điện đó.
Việc anh ta kéo dài quyết định này một thời gian, có lẽ cũng vì nể tình bao năm qua chúng tôi đã làm việc cùng nhau chăng?
... Được thôi.
Nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể chấp nhận.
Dù sao thì, mọi chuyện đều bắt ng/uồn từ tôi.
Ban đầu, nếu tôi không hồ đồ quyết định giúp anh ta vượt qua lần phân hóa thứ hai, thì sau này cũng sẽ không xảy ra mớ rắc rối liên quan đến pheromone.
Chính tôi đã vượt quá giới hạn khi chưa có sự cho phép của anh ta.
Vậy thì tôi phải gánh chịu hậu quả...
Không sao cả, chỉ là một công việc mà thôi.
Với năng lực và kinh nghiệm làm việc của tôi, chẳng lẽ tìm một công việc tốt hơn lại khó đến vậy sao?
Những năm qua không phải không có người muốn chiêu m/ộ tôi, chỉ là tôi có tình cảm với công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp nên mới không đồng ý.
Nhưng con người ta, luôn phải hướng đến những vị trí cao hơn, không phải sao?
Biết đâu đây chính là cơ hội để tôi nghỉ ngơi, rồi sau đó khởi đầu tốt hơn thì sao?
Không sao đâu, không có gì to t/át cả, sẽ không thất nghiệp đâu.
... Tôi tự an ủi mình, rồi uống tiếp ly rư/ợu thứ không biết bao nhiêu trong đêm nay.
Thời Gia Huân! Đồ khốn nạn! Qua cầu rút ván!
Tên tư bản đáng gh/ét!
Muốn đuổi là đuổi sao? Đúng là đồ vô nhân tính, đạo đức suy đồi!
Tôi đâu có phạm sai lầm nghiêm trọng nào trong công việc, khoản bồi thường theo chế độ N+1, một đồng cũng không thể thiếu!
Còn cả kỳ nghỉ phép nữa!
Tôi làm việc cho anh ta bao nhiêu năm nay, chưa từng nghỉ một phép nào! Tôi đúng là quá thiệt thòi mà!
Không được, tôi phải lấy lại hết...
Sáng hôm sau, tôi nhắn tin cho Thời Gia Huân, nói rằng tôi có việc gia đình cần giải quyết, mong anh ta duyệt cho tôi một kỳ nghỉ phép thật dài.
Cũng sắp Tết rồi, tôi dứt khoát xin nghỉ luôn đến sau năm mới.
Thời Gia Huân hỏi thăm một câu, tôi chỉ đáp là chuyện riêng, không tiện tiết lộ.
Anh ta im lặng hồi lâu, rồi nhắn lại: "Được, cậu báo với bên nhân sự một tiếng, đơn xin phép có thể bổ sung sau."
... Cũng coi như vẫn còn chút lương tâm.
Bình luận
Bình luận Facebook