PHẢN DIỆN MẠNH NHẤT THỜI MẠT THẾ

PHẢN DIỆN MẠNH NHẤT THỜI MẠT THẾ

Chap 2

14/04/2026 15:59

2.

“Hiện tại là ngày 21 tháng 3, năm đầu tiên của Tân Kỷ Nguyên, sáu giờ sáng.”

Trong căn hầm tối tăm tràn ngập mùi bụi mốc, giọng phát thanh thời gian của căn cứ kéo tôi ra khỏi cơn hôn mê. Tôi xoa thái dương đang đ/au nhức, gi/ật mình bật dậy khỏi mặt đất lạnh lẽo.

Trên chiếc giường gỗ chật hẹp bên cạnh, một thân hình g/ầy yếu đang thở dốc yếu ớt: “Chị… em đ/au quá…”

Cô bé chỉ mới năm tuổi, gương mặt tái xám, ửng lên sắc xanh mờ, hai má hõm sâu, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm giác như không thật.

Em gái tôi? Nhưng chẳng phải em ấy đã c.h.ế.t từ mười năm trước rồi sao?

“Ù ù ù!” Tiếng rung của bộ đàm kéo mạnh suy nghĩ tôi về thực tại. Cúi đầu nhìn xuống, trên màn hình chỉ vỏn vẹn một dòng tin ngắn:【Sảnh Nhiệm Vụ: lãnh th/uốc giải đ/ộc.】

Th/uốc giải…

Cơn đ/au bị xá* sống x/é nát trong ký ức chưa kịp phai, sự lạnh lẽo dâng lên cuồn cuộn. Tôi lập tức nhận ra, mình đã trùng sinh trở lại mười năm trước. Trở lại đúng cái thời khắc á/c mộng.

Ngày hôm nay. Nữ chính Lâm Tuyết sẽ vì c/ứu một người xa lạ mà tự ý lạm quyền, tr/ộm đi th/uốc giải của tôi.

Ngày hôm nay. Em gái tôi vì mất đi th/uốc giải mà biến thành xá* sống, bị tà/n nh/ẫn g.i.ế.c ch*t.

“Tiểu Linh ngoan, cố gắng thêm chút nữa, chờ chị về!” Tôi ôm ch/ặt lấy thân thể nóng rực của em, khẽ hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi.

Ngay sau đó, không kịp chỉnh lại quần áo, tôi lao ra khỏi căn hầm với tốc độ nhanh nhất.

Bây giờ mới chỉ là sáu giờ sáng. Mọi chuyện vẫn còn kịp.

Lần này, tôi nhất định sẽ lấy được th/uốc giải.

3.

Tôi chạy như đi/ên, thở hổ/n h/ển, lao đến cửa đại sảnh làm nhiệm vụ lúc 6 giờ 40 phút.

Bất chợt, tôi nhìn thấy một dáng người nhỏ nhắn, thon gọn đang lén lút lẻn vào bên trong. Cô ta mặc bộ đồ nghiên c/ứu đơn giản, khuôn mặt trắng nõn tràn ngập vẻ lo âu. Dưới đôi lông mày cong như vầng trăng khuyết là đôi mắt hạnh tròn xoe, cùng với chiếc lúm đồng tiền nhỏ xinh trên má bầu bĩnh vẫn còn chút nét trẻ thơ. Quả thật là một vẻ đẹp ngây thơ, dễ thương.

Là Lâm Tuyết.

Tôi thấy cô ta quen đường quen lối mò đến chiếc két sắt trong đại sảnh, r/un r/ẩy lo lắng bấm mật khẩu: “Lạy trời lạy đất, xin đừng để ai lấy mất lọ th/uốc đó! Thằng bé đó tội nghiệp quá, mình nhất định phải c/ứu nó!”

Nghe vậy, lòng tôi dâng trào sự h/ận th/ù, theo bản năng siết ch/ặt con d.a.o giấu trong tay áo, muốn xông vào ngay lập tức.

Không được, chưa phải lúc!

Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi vẫn kiềm chế được, cúi xuống nhặt một viên đ/á nhỏ bên đường, ném thật mạnh vào bệ cửa sổ.

“Tít tít tít tít!” Tiếng còi báo động chói tai vang lên.

Lâm Tuyết gi/ật mình lùi lại vài bước như một con thỏ trắng vô tội. Khi người phụ trách ngái ngủ chạy ra, cô ta vội vàng lấy lại vẻ mặt bình thường.

“Nghiên c/ứu viên Tiểu Lâm? Cháu đến sớm thế, có việc gì không?”

Người phụ trách không hề nghĩ rằng cô ta đến để tr/ộm đồ, chỉ nghĩ là Viện nghiên c/ứu có nhiệm vụ đặc biệt. Lâm Tuyết vốn không giỏi nói dối, nhưng nghĩ đến việc đã hứa với hai mẹ con người qua đường sẽ giúp họ lấy th/uốc giải, cô ta lại kiên quyết nắm ch/ặt tay, thầm tự cổ vũ bản thân.

“Chào buổi sáng, chú Trần! Viện nghiên c/ứu cần gấp một lọ th/uốc giải đ/ộc ở đây. Chỉ một lọ thôi. Cháu quên mang theo văn bản, chú thông cảm cho cháu, lần sau cháu sẽ mang bù.”

Trong đại sảnh yên tĩnh, cô gái khẽ cong môi nở nụ cười vô hại.

Trong thế giới hậu tận thế, quyền lực của Viện nghiên c/ứu rất lớn. Người phụ trách gật đầu ngay lập tức rồi quay người mở két sắt. Nhưng khi ông ta lấy ra lọ th/uốc màu xanh nhạt duy nhất bên trong, ông ta cau mày: “Nghiên c/ứu viên Tiểu Lâm, hôm nay chỉ có một lọ th/uốc này. Theo thông tin đăng ký, nó thuộc về Thẩm Du, công dân cấp C của căn cứ. Dù có văn bản chính thức, cháu cũng không thể lấy được.”

Nghe nói không thể lấy được, đôi mắt ướt át của Lâm Tuyết mở to ngỡ ngàng, hơi nước mờ mịt, như thể sắp khóc vì lo lắng đến nơi. Cô ta đáng thương cúi gằm đầu xuống, những ngón tay thon dài lo lắng siết ch/ặt vạt áo: “Nhưng… nhưng mà, chú Trần, cháu xin chú!! Viện nghiên c/ứu cần nó cho một mục đích vô cùng quan trọng, nếu để lỡ ai cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu. Biết đâu Thẩm Du kia không cần dùng ngay, ngày mai cháu sẽ mang bù lọ th/uốc khác cho chú, cô ấy sẽ không phát hiện ra đâu.”

Dưới sự van nài khẩn khoản của cô ta, cuối cùng người phụ trách cũng mềm lòng, đưa lọ th/uốc trong tay cho cô ta: “Thôi được rồi, cháu nhớ…”

“Chào chú, cháu đến để nhận th/uốc!”

4.

Vào giây phút nghìn cân treo sợi tóc, tôi bước vào đại sảnh, c/ắt ngang cuộc đối thoại của họ.

Chỉ trong chớp mắt, lọ thủy tinh trong suốt đã nằm gọn trong tay tôi, chất lỏng màu xanh nhạt bên trong không ngừng lay động.

Lâm Tuyết khẽ kêu lên, cau mày có vẻ bực tức: “Cô là…?”

“À, tôi chính là Thẩm Du.” Nộp giấy tờ tùy thân, ký tên vào bảng đăng ký, quay lưng bước đi. Tất cả diễn ra thật trôi chảy, dứt khoát.

Nhưng chưa đi được bao xa, Lâm Tuyết đã đuổi theo, dùng bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo kéo vạt áo tôi. Má cô ta đỏ bừng, ấp a ấp úng, lại muốn dùng những lời lẽ lấp l.i.ế.m người phụ trách vừa rồi để lừa tôi: “Viện nghiên c/ứu chúng tôi… Á!”

Mũi d.a.o lạnh lùng chợt lóe lên, Lâm Tuyết tái mặt rụt tay lại. Đôi mắt cô ta đong đầy nước, nhìn vào ánh mắt đầy sát khí của tôi, cô ta cảm thấy vô cùng tủi thân: “Nói thật với cô, có một đứa trẻ trong căn cứ bị xá* sống cắn. Tôi cần lọ th/uốc của cô… để c/ứu thằng bé.”

Khi nói những lời này, cô ta kiêu hãnh ngẩng cao đầu, như thể mình là một sứ giả chính nghĩa vĩ đại.

Thế đấy, dù sống trong thế giới hậu tận thế đầy rẫy hiểm á/c, nhưng Lâm Tuyết, một nữ chính ngây thơ, vẫn trong sáng như một tờ giấy trắng tinh khôi. Cô ta luôn nỗ lực hết mình, không tiếc bất cứ giá nào để giúp đỡ người khác.

Nhưng…

“Liên quan gì đến tôi? Cút đi.” Tôi không biểu cảm gì, lướt qua cô ta, đ/è nén sát ý ngút trời trong lòng và bước đi thật nhanh.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu