Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ừm."
Tiếng cười khẽ bên tai vang lên.
"Không sao cả, tôi thấy như thế rất đáng yêu."
Ch*t ti/ệt! Một gã đàn ông gần 1m8 như tôi bị gọi là đáng yêu mà chẳng buồn phản kháng. Tôi hết cách rồi, tôi tiêu đời rồi.
Tôi liều lĩnh hỏi anh vấn đề riêng tư: "Thầy thích kiểu người thế nào ạ?"
"Tôi à." Khóe môi anh khẽ nhếch lên, rồi anh dùng hai ngón tay nâng cằm tôi lên, tuyên bố hai chữ: "Nhắm mắt lại."
Lời anh như có phép thuật. Tôi nghe theo.
Bờ môi mềm mại chạm nhẹ như chuồn chuồn đậu, vừa chạm đã rời đi.
Mở mắt ra, anh đã lùi xa. Toàn thân tôi tê dại như bị điện gi/ật, đứng ch/ôn chân như tượng.
Cuối cùng anh cũng không trả lời câu hỏi, chỉ nói: "Tôi đưa em về."
Tôi lảo đảo về tới ký túc xá, đóng cửa phòng rồi ôm bọc quần áo vừa lấy, dựa vào tường tuột xuống đất ngồi thịch.
Phó Văn Thanh, ý anh ấy là gì? Anh ấy cũng thích tôi ư?
Tôi im bặt. Chẳng dám chủ động liên lạc với Phó Văn Thanh, cũng không dám nhắc với bạn cùng phòng, sợ lỡ lời.
Thế mà Phó Văn Thanh ngày càng không kiêng dè, gần như ngày nào cũng rủ tôi ăn cơm, thường xuyên tặng quà lặt vặt.
Có hôm về ký túc muộn, bị đám bạn túm lại tra hỏi: "Thằng nhóc, mày yêu đương hả?"
Tôi lắc đầu quầy quậy: "Không có."
"Thế sao dạo này mặt mày hớn hở thế? Hay là mày..." Thằng bạn lộ vẻ nghi ngờ.
Tôi vội nhét bịch bánh vào mồm nó.
Muốn yêu thì có muốn, nhưng tôi không đủ can đảm hỏi ý nghĩa nụ hôn đó của Phó Văn Thanh. Sợ anh chỉ nhất thời hứng lên.
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook