Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta mở lối vào, hắn đang tĩnh lặng ngồi trên nền tuyết sắp tan. Vừa ngước mắt lên, trong con ngươi hắn phản chiếu dáng vẻ xinh đẹp và thánh khiết của ta lúc này.
Hắn nặn ra một nụ cười nhạt: "Phục Khanh, nàng về nhà rồi."
Ta lặng lẽ dõi theo hắn.
Giờ đây ta không phải trở về dáng vẻ ban đầu, mà là ta đã l/ột x/ác. Chính tay hắn đã giúp ta thoát th/ai hoán cốt thành một vị Thần thực thụ.
Ta cùng hắn xưng đế, hắn giúp ta thành Thần.
Hắn nói lời xin lỗi. Hắn chưa bao giờ nói mình muốn chuộc tội, hắn chỉ lẳng lặng làm từng việc một, tỉ mỉ chu đáo, để những kẻ từng tổn thương ta phải chịu trừng ph/ạt, xóa nhòa những vết s/ẹo trong cuộc đời ta.
Mái tóc xanh đen như mực của hắn bỗng chốc bạc trắng, trường bào huyền sắc cũng biến thành màu tuyết. M/áu nhuộm hồng từng mảng lớn trên vạt áo trắng tinh, đôi môi mỏng tái nhợt. Vết s/ẹo trên mặt cũng không che giấu được cốt cách mỹ nam, khi đôi mắt phượng ấy nhìn ta, ta chợt nhớ đến đóa hoa Thương Thần trong chiếc ly lưu ly năm nào.
Nhuốm m/áu, tan vỡ, và có thể héo tàn bất cứ lúc nào.
Hắn đưa ki/ếm cho ta, cười khổ: "Nàng gi*t ta đi, tự tay gi*t ta thì mới hả gi/ận."
Ta bình thản nhìn hắn, không cảm thấy yêu, cũng chẳng thấy h/ận. Dường như thất tình lục dục đã tan biến, chỉ còn lại sự đạm bạc, an yên và thanh thản.
Ta không muốn gi*t hắn, ta muốn c/ứu hắn, nhưng khi vừa đưa tay ra lại bị một kết giới vô hình ngăn cản. Thần sơn không cho ta ra ngoài nữa.
Ta rụt tay lại.
Cuối cùng, ta nhận lấy thanh ki/ếm kia. Ki/ếm vừa chạm tay liền hóa thành một nhành hoa Thương Thần, bay xuyên qua kết giới rơi vào lòng bàn tay hắn.
Ta khẽ nói:
"Ta không thể rời khỏi thần sơn được nữa, chàng hãy mang một nhành hoa Thương Thần đi đi."
Hoa Thương Thần, ngụ ý cho phúc trạch, an ninh, biển lặng sông trong, ngụ ý cho tất cả những lời chúc tụng tốt đẹp nhất.
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta thật lâu, chợt từ khóe mắt rơi xuống một giọt huyết lệ. Biểu cảm trên mặt là đang cười, nhưng ánh mắt lại phức tạp và đầy cảm khái, dường như đang vui mừng vì ta không bị h/ận th/ù vây hãm, lại dường như không cam lòng vì ta quá đỗi bình thản.
"Được."
Lời vừa dứt, hắn đột nhiên nôn ra một ngụm m/áu, vừa nhìn ta vừa ngã xuống đất. Có lẽ là di chứng của cấm thuật, cơ thể hắn dần dần tan biến.
Nhành hoa Thương Thần mang theo lời chúc tốt đẹp và sức mạnh chữa lành rơi xuống đất.
Hắn rốt cuộc vẫn không bước ra được khỏi thần sơn.
Ta ngẩn người tại chỗ, quanh quẩn hồi lâu mới quay người lên núi.
Đi được vài ba bước, quay đầu nhìn lại.
Vẫn chỉ là một khoảng không vô định.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook