Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuộc điện thoại của Vương Tiểu Tiểu đến rất đúng lúc.
Vừa bắt máy, nó đã chỉ định tôi phải lập tức đến quán bar X c/ứu viện, đừng hỏi nhiều, cứ đến là được, gặp nhau rồi nói, bắt buộc phải đi taxi.
Triệu Sơ Niên cực kỳ hiểu chuyện, bên này tôi nghe Vương Tiểu Tiểu b/ắn liên thanh một tràng, bên kia anh ấy nghe rõ địa chỉ, một tay bật định vị, chuyển làn quay đầu xe.
Tôi thật sự không hiểu nổi, một đứa quanh năm lê la ở quán bar, được mệnh danh là "nữ thần ngàn chén không say" như nó, sao lại sa cơ lỡ vận đến mức phải tìm tôi c/ứu viện?
Cái tửu lượng này của tôi, cố sống cố ch*t cũng chỉ được ba chai bia, rư/ợu trắng thì một giọt cũng không dám uống.
Tôi đến c/ứu viện nó, đoán chừng cũng chỉ là cống nạp thêm cho quán bar một con m/a men nữa mà thôi.
Chỗ đó khá dễ tìm, là phố quán bar, chỉ là hơi khó đậu xe.
Triệu Sơ Niên lái xe lượn một vòng quanh mấy bãi đỗ xe mà vẫn không tìm được chỗ trống.
Tôi gọi điện cho Vương Tiểu Tiểu, không biết nó đang bận cái gì, gọi ba cuộc liên tiếp đều không bắt máy.
Không còn cách nào khác, tôi đành bảo Triệu Sơ Niên đi tìm chỗ đỗ xe, tôi xuống xe đi tìm người trước, bật chia sẻ vị trí trực tiếp, đợi anh ấy đỗ xe xong thì đến hội họp với tôi.
Tôi lần theo tên quán bar mà Vương Tiểu Tiểu nói, mò mẫm một hồi, cuối cùng thấy nó đang đứng ở khu ghế lô thanh toán tiền, bên cạnh là cậu bạn trai nhỏ say bí tỉ, nằm liệt một đống.
"Thế này là sao?"
Vương Tiểu Tiểu trông hơi sầu n/ão.
"Tao không biết tửu lượng anh ấy kém thế, mới có hai chai vang, ba chai bia với hai ly cocktail mà đã thành ra thế này rồi.”
Tôi: ...
Đúng là ngày thường săn chim, hôm nay lại bị chim mổ vào mắt.
Không ngờ nó lại vớ được một cậu trai nhà lành, thuần khiết, hoàn toàn không biết uống rư/ợu.
Tôi chân thành khuyên nó, sáng mai ngủ dậy nên đi m/ua vé số, nó sắp đổi vận rồi.
Cậu bạn trai nhỏ trông khá g/ầy, nhưng đàn ông dù g/ầy đến đâu thì cân nặng cũng phải trên 55kg.
Một người đàn ông nặng hơn nửa tạ nằm liệt trên ghế không còn chút sức lực nào, chỉ dựa vào một đứa con gái thì đúng là không chống đỡ nổi.
Tôi và Vương Tiểu Tiểu mỗi người một bên, xốc nách cậu bạn trai nhỏ nhà nó lôi ra ngoài.
Lúc này tôi mới biết tại sao nó lại gọi tôi đến c/ứu viện.
Nó gọi tôi đến làm cu li miễn phí.
Từ quán bar đi ra có một con hẻm dài, tôi chỉ mải cắm đầu vác người đi về phía trước, mãi đến khi có ba đôi giày chặn đứng đường đi, tôi mới ngẩng đầu lên.
Cấu hình tiêu chuẩn của mấy tên c/ôn đ/ồ chuyên chặn đường phụ nữ đi một mình từ quán bar ra.
Vương Tiểu Tiểu cực kỳ tự giác.
Nó đỡ cậu bạn trai nhỏ bất tỉnh nhân sự của mình lùi vào góc tường ngồi xổm xuống, trước khi đi còn đặc biệt dặn tôi: "Đừng đ/á/nh ch*t người nhé."
Tôi thở dài một tiếng, đời người có được đứa bạn "trời đ/á/nh" thế này, còn mong cầu gì nữa.
Dây th/ần ki/nh vận động của tôi di truyền từ ba tôi là ông Cố, còn bà Triệu thì khăng khăng cho rằng con gái nhất định phải có khả năng tự vệ.
Cho nên hồi cấp hai, ông Cố đăng ký cho tôi vào đội điền kinh, còn bà Triệu đưa tôi đi học Taekwondo.
Thành tích đều không tệ.
Tôi từng đoạt huy chương bạc giải chạy cự ly ngắn cấp thành phố khối trung học cơ sở và đai đen Taekwondo.
Bàn về hai chuyện đ/á/nh nhau và chạy trốn, tôi chưa thua bao giờ.
Tất nhiên, tôi là thục nữ con nhà lành, bình thường không đ/á/nh nhau.
Lúc Triệu Sơ Niên đỗ xe xong, lần theo định vị tìm đến, thì tôi đang đ/è tên c/ôn đ/ồ cuối cùng xuống đất mà đ/á/nh.
Bên cạnh là hai tên tóc vàng mặt mũi bầm dập, ôm bụng không đứng dậy nổi.
Triệu Sơ Niên nhìn tôi, nhìn đám c/ôn đ/ồ, rồi lại nhìn Vương Tiểu Tiểu đang ngồi xổm một bên đỡ bạn trai, khẽ hít vào một hơi khí lạnh, đi tới ngồi xổm xuống cạnh tôi.
"Em đ/á/nh như vậy là không được.”
Tôi: Ơ ơ ơ???
Tôi luôn cảm thấy câu này có gì đó sai sai, nhưng lại không nói ra được.
Triệu Sơ Niên ngồi xổm bên cạnh tôi, nhỏ nhẹ chỉ điểm: "Em đ/á/nh vào chỗ này không ổn, dễ gây vỡ lá lách dẫn đến xuất huyết ồ ạt. Em đ/á/nh lệch sang bên cạnh một chút, chú ý lực tay, ra đò/n phải chuẩn."
Không biết tại sao tôi cảm thấy ti/ếng r/ên rỉ của hai tên c/ôn đ/ồ bên cạnh hình như nhỏ đi hẳn.
Triệu Sơ Niên nắm lấy tay tôi, đặt vào vị trí chính x/á/c, nói tiếp: "Em cứ nhắm vào chỗ này mà đ/á/nh, đ/ốt ngón tay hơi nhô ra một chút. Đúng đúng đúng, chính là như thế, nhắm chuẩn chỗ này, dùng lực đ/á/nh xuống, vừa đ/au lại vừa không để lại vết thương."
Tôi: ...
C/ôn đ/ồ: ...
Vương Tiểu Tiểu: ...
Trong khoảnh khắc, con hẻm nhỏ yên tĩnh đến mức ch*t chóc.
Chương 14:
Triệu Sơ Niên thậm chí còn thay tôi kiểm tra hai tên c/ôn đ/ồ, sau đó đưa ra kết luận: "Không đ/á/nh ra bệ/nh tật gì đâu, vết thương ngoài da thôi. Không cần đi bệ/nh viện, tự m/ua ít rư/ợu th/uốc về bôi, xịt ít cồn khử trùng, nếu thật sự không yên tâm thì dùng thêm ít Vân Nam Bạch Dược."
Nói xong còn quay sang khen ngợi tôi: "Đánh hay lắm."
Mấy tên c/ôn đ/ồ đến rắm cũng không dám thả, dìu nhau lăn lê bò trườn chạy mất dép.
Nhìn xem, nhìn xem, thế nào mới gọi là kẻ á/c.
Nói anh ấy là kẻ á/c còn chưa đủ, đây quả thực là một "quái vật"!
Triệu Sơ Niên cúi xuống giúp Vương Tiểu Tiểu đỡ cậu bạn trai nhỏ của nó đứng dậy.
"Địa chỉ?”
Vương Tiểu Tiểu ngơ ngác đọc tên khu chung cư nhà nó.
Tôi liếc nó một cái.
Đối phương hùng h/ồn tuyên bố, về nhà nó là sân nhà của nó, cậu bạn trai nhỏ coi như cá nằm trên thớt, nó muốn xử lý thế nào cũng được.
Tôi nghiêm túc nghi ngờ là nó không biết cậu bạn trai kia ở đâu thì có.
Bác sĩ Triệu Sơ Niên bật mood nghiêm túc lái xe, không nói lời nào.
Vương Tiểu Tiểu ngồi ghế sau đỡ bạn trai, nơm nớp lo sợ, chỉ sợ cậu ta nôn ra xe của nam thần.
Tôi ngồi ghế phụ, xoa xoa mu bàn tay, giả vờ làm chim cút ngoan hiền.
Nói thật, hậu quả của việc không thường xuyên đ/á/nh nhau là đ/á/nh xong thì c/ôn đ/ồ đ/au toàn thân, còn tôi thì đ/au tay.
Triệu Sơ Niên giúp Vương Tiểu Tiểu ném cậu bạn trai nhỏ lên giường, rồi kéo tôi về nhà.
Trước khi vào khu chung cư, anh ấy ghé vào hiệu th/uốc một chuyến, m/ua một hộp bình xịt Vân Nam Bạch Dược, rồi ngồi ngay trong xe xịt cho tôi.
"Lần sau đ/á/nh nhau nhớ đừng có liều mạng như thế, đ/á hai cái lấy lệ là được rồi, không cần dùng tay."
Tôi: ...
Trong phút chốc, vầng hào quang bác sĩ c/ứu người giúp đời của nam thần trong mắt tôi vỡ vụn thành tro.
"Lần sau còn gặp chuyện thế này, em cứ ngồi trong xe, để anh đi là được.”
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Với cái trình độ nghiệp vụ này, anh ấy đ/á/nh nhau mới đúng là dân chuyên nghiệp.
"Nhưng tốt nhất là đừng có lần sau."
Tôi không dám ho he một tiếng, tiếp tục gật đầu.
"Tay em bị thương, anh xót."
Ánh đèn đường vàng vọt hòa cùng ánh sáng trắng trong xe, đường nét gương mặt Triệu Sơ Niên ẩn hiện trong luồng sáng đan xen trắng vàng, tan vào mùi vị đắng chát lại thanh tao của th/uốc Bạch Dược, dịu dàng và đầy chăm chú.
Pháo hoa trong đầu tôi n/ổ tung lần nữa.
Lợi ích của việc nhà ở cạnh nhau là có thể đi cùng một tầng lầu, đi cùng một thang máy, đi cùng một hành lang, kéo dài tối đa thời gian phải chia tay nhau.
Triệu Sơ Niên dừng lại trước cửa nhà tôi, đợi tôi lấy chìa khóa.
Anh ấy vừa đợi vừa cười: "Lần này không phải lại quên mang đấy chứ?"
Tôi rút chìa khóa từ trong túi ra cái "soạt".
Triệu Sơ Niên cứ thế dựa vào tường đợi tôi mở cửa.
Tôi biết anh ấy đang đợi cái gì, nhưng tôi cứ không nói đấy.
Ai bảo anh ấy dám lừa tôi đến nhà anh ấy mà không thèm báo trước một tiếng.
Ai mà chẳng có chút tính khí cơ chứ?
Thế nhưng tên này lại thản nhiên đi theo tôi, đường đường chính chính bước vào cửa nhà tôi, cũng chẳng thèm chào hỏi một tiếng.
Sau khi vào nhà, anh ấy nhanh chóng tìm cho hành vi tự ý vào nhà của mình một cái cớ nghe rất hợp lý: "Th/uốc anh để ở nhà em, em nhớ tự xịt nhé."
Nói xong còn cố tình nói thêm một câu: "Nếu em muốn để bên nhà anh cũng được, qua tìm anh, anh bôi th/uốc cho em."
Trong lúc nói chuyện, người nào đó đã thuận thế đóng sầm cửa lại, tiện tay ấn tôi lên cửa.
Sau đó ghé sát tai tôi, thì thầm một câu: "Anh đã nói rồi, vẫn chưa đã."
Mẹ kiếp, đúng là đồ đàn ông tâm cơ.
Tôi bảo sao ăn tối xong anh ấy lại hớn hở kéo tôi về nhà như vậy.
Hóa ra là về nhà rồi thì không ai đến mở cửa phá đám nữa!
Nụ hôn phủ đầu ập xuống như bão táp.
Anh ấy một tay giữ vai tôi ép sát vào tường, một tay che mắt tôi lại.
Bàn tay ấm áp khô ráo phủ lên mặt tôi, mỗi lần tôi chớp mắt, lông mi quét qua lòng bàn tay anh ấy, đổi lại là sự nghiền ép đi/ên cuồ/ng hơn trên môi tôi.
Hơn nữa tên này còn tự học thành tài, biết một suy ra ba, đầu lưỡi trực tiếp cạy mở môi tôi, tiến quân thần tốc qua hàm răng, quấn lấy lưỡi tôi, thỏa sức khám phá bên trong.
Hậu quả của việc trước mắt tối sầm là các giác quan khác của tôi trở nên nh.ạy cả.m lạ thường.
Sự quấn quýt ám muội giữa môi và răng, hơi thở nóng rực và dồn dập phả lên mặt, tiếng thở hổ/n h/ển thô nặng và kìm nén vang lên bên tai.
Tất cả đều được phóng đại lên vô hạn.
Vậy mà anh ấy vẫn có thể kéo hai tay tôi vòng qua cổ mình, vừa ép tôi vào cửa, vừa ôm ch/ặt eo tôi, để lưng tôi không bị cấn vào cửa, càng không cho tôi chút đường lui nào.
Lồng ng/ực rắn chắc đ/è lên ng/ười tôi, vòng eo thon gọn khóa ch/ặt tôi vào cánh cửa, đôi chân dài còn không quên tạo thêm áp lực cho tôi.
Cuối cùng, tôi gần như mềm nhũn trong lòng anh ấy, toàn bộ điểm tựa đều dựa hết lên người anh ấy.
Chương 15:
Một lúc sau, anh ấy mới chịu buông tha tôi trong sự tiếc nuối chưa thỏa mãn.
Anh ấy vùi đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở ấm nóng thổi vào cổ khiến tôi hơi nhột.
Trái tim tôi như bị một trăm chiếc lông vũ quét qua, vừa nhẹ vừa ngứa.
"Kết hôn sớm đi, thêm hai lần nữa là anh không nhịn được đâu."
Tôi không biết là do đêm nay anh ấy quá yêu nghiệt, hay do ánh trăng quá gợi tình, hoặc cũng có thể là do bữa tối ăn quá no.
Tóm lại là, khi Triệu Sơ Niên dán vào cổ tôi nói xong câu đó, tôi vậy mà m/a xui q/uỷ khiến nói một câu "Được".
Chính một chữ "Được" này, suýt chút nữa thì Triệu Sơ Niên đã “làm” tôi ngay tại trận.
Tôi bị anh ấy hôn đến đầu óc quay cuồ/ng, đến mức không biết mình bị kéo vào phòng ngủ bằng cách nào.
Phòng ngủ của tôi, giường của tôi, chăn của tôi, gối của tôi, kèm theo gối ôm của tôi.
Chỉ là có thêm một Triệu Sở Niên.
Gương mặt "công thụ đều được", vừa ngầu vừa ngọt của nam thần phóng đại trước mặt tôi.
Thú thật, vào khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra lời Vương Tiểu Tiểu từng nói.
Mặc kệ có kết hôn hay không, cứ "làm" trước đã cũng không hối h/ận.
Chuyện đã đến nước này rồi, có dùng biện pháp an toàn hay không tôi cũng chẳng buồn nghĩ nữa.
Làm xong rồi tính.
Thế nhưng, sau khi đặt tôi lên giường, Triệu Sơ Niên lại vùi mặt vào cổ tôi một lúc lâu.
Sau đó anh ấy đắp chăn cẩn thận cho tôi, tự mình chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy.
Đúng thế, anh ấy đứng dậy.
Vẫn là dáng vẻ "mặt người dạ thú" ch*t ti/ệt đó, cứ như thể người vừa mới nổi cơn thú tính không phải là anh ấy vậy.
Tôi mắt chữ O mồm chữ A nhìn Triệu Sơ Niên nói với tôi một câu chúc ngủ ngon.
Trước khi đi còn đóng cửa phòng lại cho tôi.
Tôi nhìn phòng khách trống trải, cùng với lọ th/uốc xịt Vân Nam Bạch Dược lẻ loi trơ trọi trên bàn trà, nghiến răng nghiến lợi.
Quần cũng sắp cởi ra rồi, mà anh chơi tôi vố này à?
Mẹ kiếp, lòng dạ nam thần đúng là kim dưới đáy biển, hôm nay coi như tôi đã được mở mang tầm mắt.
Chương 16.
Chương 21
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 5
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook