CẨM NANG ĐI SĂN

CẨM NANG ĐI SĂN

Chương 1

13/04/2026 10:14

1.

Chuyện Lộ Dã gh/ét tôi hầu như ai ai cũng biết. Nhưng khi nghe tin Thẩm Mộc đề nghị chia tay với anh, tôi vẫn không kìm lòng được. Tôi bám đuôi anh suốt chặng đường đến quán bar.

Ngoại hình của anh thực sự quá ưu tú, ngồi chưa đầy nửa tiếng đã có hàng tá cậu nhóc nhỏ nhắn, đáng yêu nịnh nọt xán lại gần bắt chuyện.

Không ngoại lệ, Lộ Dã đều từ chối hết.

Và trước khi từ chối, anh sẽ dùng ánh mắt kh/inh miệt xen lẫn coi thường mà đ.á.n.h giá đối phương từ dưới lên trên, sau đó lạnh lùng nhả ra một câu: "Cậu chẳng giống người ấy chút nào, cút xa ra cho khuất mắt tôi!"

Cái người "ấy" trong miệng Lộ Dã, chính là người anh trai cùng cha khác mẹ của tôi - Thẩm Mộc.

Khác với thân phận con riêng rẻ rúng và đáng gh/ét của tôi, từ nhỏ Thẩm Mộc đã sống trong nhung lụa, được nhà họ Thẩm nuôi ra cái tính nết của một thiếu gia chính hiệu. Tính cách vừa phô trương vừa hống hách, nhìn ai không vừa mắt là xử đẹp người đó, bao gồm cả Lộ Dã.

Vì vậy, anh ta đời nào chịu lộ ra vẻ mặt nịnh bợ, lấy lòng với Lộ Dã.

Đôi khi tôi thực sự thấy Lộ Dã rất rẻ rúng. Yêu nhau ba năm, Thẩm Mộc coi anh như con ch.ó để đùa giỡn, số lần ngoại tình thậm chí dùng cả hai bàn tay cũng đếm không xuể. Thậm chí khi biết mình sẽ liên hôn với Chung Úc – quý t.ử đ/ộc nhất của Chung thị, anh ta đã chẳng hề do dự mà đ/á văng Lộ Dã.

Vậy mà Lộ Dã vẫn một mực chung tình với anh ta, dù tôi có dùng hết mọi th/ủ đo/ạn, anh cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.

Cuối cùng, khi sự kiên nhẫn của tôi sắp cạn kiệt, tôi nghe thấy Lộ Dã ở phía sau đang say khướt gọi nhân viên phục vụ lại, "Này, ở đây các người có... cái đó không?"

Người phục vụ gần như hiểu ngay lập tức, "Có có, thưa anh, anh cứ nói yêu cầu đi, em sắp xếp cho anh ngay!"

Im lặng vài giây, Lộ Dã có chút bực bội dốc cạn ngụm rư/ợu cuối cùng trong ly, dứt khoát buông xuôi, "Ki/ếm người nào tính cách hoang dã một chút, biết chơi, không cần ngoan."

Tôi không nhịn được mà cười lạnh. Đã ra ngoài tìm cảm giác mạnh rồi còn bày đặt đóng vai thâm tình cái gì chứ? Đúng là làm bộ làm tịch!

Tuy nhiên giây tiếp theo, tôi đã chặn người phục vụ lại, thì thầm vào tai anh ta vài câu.

Mười phút sau, người phục vụ quay lại, dìu Lộ Dã tiến về phía khách sạn trên lầu. Đến cửa phòng, anh ta quay người, nháy mắt cười một cách tinh quái với tôi.

Tôi nhấn nút chuyển khoản "1000", cũng mỉm cười rồi bước theo sau.

Vì túi tiền eo hẹp nên tôi chỉ đặt loại phòng tiêu chuẩn rẻ nhất, thậm chí còn không có cửa sổ.

Lộ Dã có dáng người cao lớn, lúc này đôi chân dài đang vắt vẻo bên ngoài giường. Miệng anh không ngừng lẩm bẩm mấy chữ như "uống nước" và "nóng quá".

Tôi vô cảm nhìn anh. Sau hai giây trấn tĩnh, tôi bật hết đèn lên, cởi giày bước lên giường.

Nhưng tôi không ngờ một Lộ Dã khi s/ay rư/ợu lại không chịu hợp tác đến thế. Thế là, tôi học theo điệu bộ lúc Thẩm Mộc nổi cáu với anh thường ngày, giơ tay lên, lấy đà, và tặng cho anh một cái t/át thật mạnh.

Khoảnh khắc tiếng t/át giòn giã vang lên. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

2.

Lộ Dã khi ngủ rất không ngoan, ngoài việc hay rên rỉ thì còn thích đ/á người. Mãi đến tận 8h sáng tôi mới chợp mắt được một chút. Nhưng mới nhắm mắt được vài phút, chuông báo thức đã vang lên.

Lộ Dã đang ngủ say lập tức gi/ật mình tỉnh giấc, anh vươn tay tìm điện thoại, nhưng lại không lệch một li mà ấn đúng vào vị trí từ thắt lưng trở xuống của tôi.

Tôi lập tức đ/au đớn thốt lên một tiếng "ưm". Ngay khắc sau, Lộ Dã bật dậy như lò xo khỏi giường. Chưa đợi tôi kịp phản ứng, anh đã bồi thêm một cú đ/á vào hông tôi, "Đệch! Thẩm Hi? Sao cậu lại ở trên giường tôi?"

Tôi nén đ/au, giả vờ như không có chuyện gì mà ngồi dậy, lười biếng nhướng mí mắt hỏi ngược lại anh: "Anh nói xem tại sao tôi lại ở trên giường anh?"

"Ông đây làm sao mà biết được!" Anh bực dọc lườm tôi, nhưng rất nhanh sau đó, dường như cảm nhận được điều gì, anh nhìn về phía tôi.

Tôi quay người rất đúng lúc, để lưng trần đối diện với anh, phơi bày toàn bộ dấu vết của một đêm hoang đường vừa qua vào tầm mắt anh. Không khí đột ngột rơi vào im lặng.

Lộ Dã bực bội vò đầu bứt tai, lầm bầm ch/ửi: "Mẹ kiếp! Đã bảo không nên uống cái thứ nước đái ngựa đó mà!"

Tôi từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh nhìn anh, không nói một lời.

Hồi lâu sau, anh tự mình mặc quần vào, thấy tôi vẫn bất động, anh lại nổi đóa: "Mặc quần áo vào đi! Còn đợi cái gì nữa?"

Cuối cùng cũng hỏi đến trọng điểm rồi. Tôi thở phào, mím môi, ngơ ngẩn nhìn anh: "Đợi anh yêu tôi."

Lộ Dã không nói gì, chỉ kh/inh khỉnh liếc xéo tôi một cái, sau đó quan sát xung quanh. Nhìn thấy cái "cửa sổ giả" trên tường, anh không kìm được mà nhíu ch/ặt lông mày, cười lạnh một tiếng: "Ở trong một cái khách sạn rá/ch nát rẻ tiền thế này suốt một đêm, sao hả? Thẩm Hi, cậu bị mất trí rồi à?"

Tôi phớt lờ sự mỉa mai của anh, nghiêm túc lặp lại: "Tôi nói là, tôi đang đợi anh yêu tôi."

Vẻ mặt anh bỗng chốc cứng đờ, ánh mắt tức khắc trở nên âm u. Lúc nắm đ.ấ.m của anh vung về phía mình, tôi không hề tránh né.

Vị m.á.u tanh lan tỏa trong khoang miệng, có chút khó ngửi, giống như mùi rỉ sắt bị thấm nước.

Danh sách chương

1 chương
13/04/2026 10:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu