Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chụt một cái
- Chương 1
Tôi và Trần Thư Vũ quen nhau từ lúc nhỏ.
Sinh cùng năm, tôi còn lớn hơn hắn vài tháng.
Theo cách người lớn giới thiệu, hắn phải gọi tôi là anh.
Nhưng tên này từ nhỏ đã ngông nghênh, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến tôi.
Không biết là hắn xui hay tôi xui, chúng tôi học cùng trường tiểu học, cấp hai, cấp ba.
Bảng vàng thành tích luôn là nơi chúng tôi tranh giành quyết liệt vị trí đầu tiên.
Tất nhiên, đôi khi người đứng đầu không phải tôi, cũng chẳng phải hắn.
Chỉ là sau bao nhiêu năm, ai đứng nhất đã chẳng còn quan trọng, điều quan trọng là tôi phải ở trên hắn.
Thực ra, cả hai chúng tôi đều rất bất hạnh.
Từ lúc có ký ức, tôi đã biết mình có một người bố tệ bạc, nghiện rư/ợu chè c/ờ b/ạc đã đành, ông ta còn bạo hành gia đình.
Mẹ tôi bỏ đi khi tôi đã đủ lớn để hiểu chuyện.
Tôi không trách mẹ, lúc đó bà ấy mình đầy thương tích, không đi thì ở lại đây để bị đ/á/nh ch*t sao?
Một lần nữa, khi Chu Đại Thành đ/á/nh tôi, trong ngõ hẻm dọn đến một nhà mới.
Tôi thấy Trần Thư Vũ trắng trẻo như bánh bao được bố bế trên tay, mẹ hắn là một quý cô xinh đẹp, ông bà nội cũng hiền lành dễ mến.
Tôi đứng ở góc tường nhìn cả nhà họ chào hỏi hàng xóm, thật là ấm áp.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được cảm giác từ dưới cống rãnh nhìn tr/ộm hạnh phúc của người khác.
Gia đình họ không giàu có, nhưng hạnh phúc đến khó tin.
Thật trùng hợp, Trần Thư Vũ chuyển trường lại học cùng lớp tôi.
Thực ra trước đó chúng tôi đã gặp nhau vài lần trong ngõ.
Mẹ hắn dịu dàng hỏi tên tôi là gì, nhà ở đâu, rồi hỏi tuổi, cuối cùng phát hiện tôi cùng tuổi với Thư Vũ lại còn lớn hơn vài tháng, bèn bảo con trai mình lại, gọi tôi một tiếng anh.
Lúc đó Trần Thư Vũ trắng trẻo như chiếc bánh bao nhỏ, lại ít cười, không trách bố mẹ hắn thích trêu chọc.
Tôi cũng rất mong đợi hắn gọi tôi một tiếng anh, nhưng tên đó mặt lạnh như tiền, nhìn chằm chằm vào tôi - người còn thấp hơn hắn một chút - mà không thốt nên lời.
Hắn không phục.
Cũng không muốn gọi tôi một tiếng anh.
Hồi tiểu học, tôi đã biết Trần Thư Vũ rất thông minh, dường như chỉ cần học qua loa là đã có thể đứng đầu.
Tôi cũng rất nỗ lực học hành, vì thành tích tốt có thể khiến Chu Đại Thành ít đ/á/nh tôi một trận.
Sau này, Chu Đại Thành cũng đưa vài người phụ nữ khác về nhà, nhưng ông ta không giàu có, vẻ ngoài cũng không còn đủ sức lừa phụ nữ như hồi trẻ, không phải ai cũng ngốc như mẹ tôi.
Những bất mãn của ông ta cuối cùng đều trút lên người tôi.
Suốt một thời gian dài, trên người tôi đầy thương tích.
Mẹ Trần Thư Vũ thường lén cho tôi đồ ăn, bôi th/uốc cho tôi, còn định liên lạc với mẹ tôi.
Nhưng vô ích thôi, mẹ tôi vất vả lắm mới đi được, bà không thể quay lại, cũng không thể liên lạc được.
Tôi vẫn phải sống với Chu Đại Thành.
Không ai có thể giúp tôi.
Lúc đó ước mơ lớn nhất của tôi là lớn thật nhanh, mạnh mẽ đến mức Chu Đại Thành không dám động thủ.
Gia đình Trần Thư Vũ cho tôi thấy một hình mẫu gia đình khác.
Bố hắn là người nho nhã, tính tình ôn hòa, không bao giờ to tiếng với ai, dọn đến thị trấn này là do thay đổi công việc.
Tiếc thay số phận cũng trêu đùa Trần Thư Vũ một vố đ/au đớn, năm hắn mười tuổi, bố mẹ hắn gặp t/ai n/ạn xe hơi, cả hai đều qu/a đ/ời, do tài xế s/ay rư/ợu gây ra.
Hai cụ già tóc bạc, r/un r/ẩy dắt đứa cháu đến bệ/nh viện nhận x/á/c con trai và con dâu.
Đó là một mùa đông, ngay cả tuyết cũng mang mùi vị tang thương.
Trần Thư Vũ - người trong mắt tôi từng hạnh phúc như hoàng tử bé - cũng trở thành một đứa trẻ đáng thương.
Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại thương cảm cho hắn.
Bản thân sống thảm hại là thế, nhưng lại không nỡ nhìn hắn gặp cảnh này.
Vốn dĩ dựa vào tiền tiết kiệm và tiền bồi thường, hai ông bà nuôi cháu khôn lớn không thành vấn đề. Nhưng có lẽ nỗi đ/au mất con quá lớn, cả hai ông bà đều lâm bệ/nh.
Tiêu tốn không ít tiền bạc.
Ông nội Trần Thư Vũ đã từ chối điều trị khi hắn học cấp hai, bảo rằng đằng nào cũng không khỏi, chi bằng để tiền cho cháu ăn học.
Không lâu sau thì qu/a đ/ời.
Đám tang của ông nội Trần rất đơn giản. Tôi thậm chí phải lén Chu Đại Thành đi sau khi làm xong việc nhà, vì ông ta sợ xui xẻo.
Khi khách khứa đã về hết, tôi vô tình thấy Trần Thư Vũ mắt đỏ hoe quỳ trên đất nghẹn ngào năn nỉ bà nội:
"Bà ơi, chúng ta đi chữa bệ/nh được không ạ? Xin bà, đừng bỏ cháu lại một mình…"
Bà hắn cũng bị bệ/nh. Hai ông bà luôn sợ làm phiền cháu, cân nhắc từng đồng tiền trước khi chi tiêu.
Cuối cùng vì không đành lòng để cháu một mình cô đ/ộc trên đời, bà nội Trần Thư Vũ cũng đi chữa bệ/nh.
Chỉ là một số bệ/nh, điều trị chỉ là kéo dài sự sống, khó lòng chữa khỏi tận gốc.
Chương 7
Chương 2
Chương 6
Chương 13
Chương 3
Chương 4
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook