Linh Vũ Thiên Hạ

Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 838: Linh hồn tăng cường

05/03/2025 17:18

Mà chút ít năng lượng Linh h/ồn lực đó, ngay lúc bị Lục Thiếu Du luyện hoá thành Linh lực thì vô tình sẽ bị h/ồn đan của hắn thôn phệ, tuy rằng số lượng mỗi lần không nhiều lắm, nhưng tích luỹ lâu dần cũng có tác dụng rất lớn.

Lúc này đây, h/ồn đan của Lục Thiếu Du hấp thu Linh h/ồn lực đã bị ngh/iền n/át của Thôi Mệnh Phán Quan, hành động này không thể nghi ngờ chính là đại bổ, trực tiếp hấp thu Linh h/ồn lực để tẩm bổ, đối với Linh h/ồn lực của Lục Thiếu Du mà nói thì đây chính là lợi ích kinh người.

Ở bên ngoài, lúc này Lục Thiếu Du đang lơ lửng giữa không trung, khí tức trên người như có như không, khiến cho đám người đứng vây xem bên dưới sợ tới mức tim muốn nhảy lên cổ họng, nếu như Thôi Mệnh Phán Quan đoạt xá thành công thì đợi lúc chưởng môn tỉnh lại sẽ biến thành Thôi Mệnh Phán Quan, chứ không còn là chưởng môn nữa.

Thần sắc của Lữ Tiểu Linh cũng vô cùng khẩn trương, hàm răng ngà cắn ch/ặt đôi môi mọng đỏ tới mức suýt bật m/áu.

Mọi người có khẩn trương đến mấy thì cũng bó tay không làm được gì, cái cảm giác hồi hộp thế này, thứ khó chịu nổi nhất chính là phải hứng chịu nó trong một quãng thời gian lâu dài, khiến cho th/ần ki/nh của cả đám người đều căng như dây đàn,

Trong n/ão hải của Lục Thiếu Du, dưới tình huống mà ngay cả bản thân của Lục Thiếu Du cũng không rõ, h/ồn đan đang xoay tròn cực nhanh và hấp thu hết đám Linh h/ồn lực kia, bất quá lúc này h/ồn đan hấp thu Linh h/ồn lực so với thanh tiểu đ/ao màu vàng thì vẫn còn kém rất xa, chỉ có một phần rất nhỏ mảnh vỡ Linh h/ồn còn sót lại là bị h/ồn đan hấp thu trong lúc vô tình mà thôi, h/ồn đan hấp thu mảnh vỡ Linh h/ồn nếu như so với tiểu đ/ao màu vàng thì… phỏng chừng cao lắm chỉ cỡ một phần ngàn, thậm chí còn chẳng tới một ngàn nữa.

Bất quá cũng bởi vì như vậy, Lục Thiếu Du mới có thể thuận lợi khiến cho h/ồn đan hấp thu được Linh h/ồn lực bị đ/á/nh vỡ kia, Linh h/ồn lực bị đ/á/nh vỡ của Thôi Mệnh Phán Quan cũng cực kỳ khổng lồ, lấy trình độ Linh h/ồn lực của Lục Thiếu Du lúc này thì muốn hấp thu toàn bộ chẳng khác nào tự tìm đường ch*t, căn bản không thể nào làm được.

- Xuy!

Chỉ không tới nửa canh giờ, tất cả mảnh vỡ Linh h/ồn đều bị thanh tiểu đ/ao màu vàng kia thôn phệ, thế nhưng bản thân của nó lại không có bất kỳ biến hoá nào, sau khi thôn phệ mảnh vỡ Linh h/ồn xong, ngay cả quang mang của nó cũng không thay đổi dù chỉ mảy may, tiếp tục xoay quanh phía trên h/ồn đan, theo tần xuất xoay của h/ồn đ/ao mà tự xoay.

- Ta không ch*t sao?

Lúc Lục Thiếu Du khôi phục tri giác thì điều đầu tiên hắn làm chính là nhìn vào xem lại n/ão hải của mình, phát hiện mọi thứ không có gì thay đổi, Thôi Mệnh Phán Quan thì không thấy bóng dáng đâu, mình cũng không bị đoạt xá, đồng thời, Lục Thiếu Du có thể cảm giác được là Linh h/ồn lực của mình đã tăng cường không ít.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy.

Lục Thiếu Du cố gắng hồi tưởng lại, ngay lúc mình trọng thương mất đi tri giác, dường như đã nghe được một giọng nói già nua, giọng nói này dường như không xa lạ gì, mà dường như mình còn mơ hồ nhìn thấy thanh tiểu đ/ao màu vàng kia phát ra kim quang cực sáng nữa.

- Chẳng lẽ là tiểu đ/ao màu vàng đã c/ứu ta?

Lục Thiếu Du nhìn về phía thanh tiểu đ/ao màu vàng kia, nhưng lại không nhìn thấy thanh đ/ao có bất kỳ biến hoá khác thường nào.

- Rốt cuộc là tiểu đ/ao màu vàng hay là người nào khác?

Lục Thiếu Du thoáng nghi hoặc, chỉ biết rằng bản thân mình đã được c/ứu thoát, nhưng Lục Thiếu Du lại không biết rốt cuộc là thanh tiểu đ/ao màu vàng kia đã c/ứu mình, hay là do người nào đó khác.

Còn có bản thân mình vô duyên vô cớ, Linh h/ồn lực đột nhiên lại mạnh hơn không ít, sợ là so với trước kia ít nhất cũng phải mạnh hơn một phần hai mươi luôn ấy chứ, đừng xem nó chỉ có một phần hai mươi mà xem thường, nếu là bát trọng Linh Tướng bình thường tu luyện thì phỏng chừng không tốn vài năm căn bản không cách nào tăng cường Linh h/ồn lực nhiều như vậy được.

Lục Thiếu Du hơi hé mắt ra nhìn, thân hình đột nhiên rơi xuống dưới.

- Xuy xuy.

Chân khí rung động, chân khí toả ra chung quanh hoá thành một dòng khí xoáy qua, Lục Thiếu Du lúc này mới ổn định thân hình lại được, sau đó đứng ở giữa quảng trường, quét mắt nhìn khắp bốn phía.

- Bịch bịch!

Nhìn thấy Lục Thiếu Du tỉnh lại, đám người Lộc Sơn lão nhân, Hoa Mãn Ngọc, Hoa Mãn Lâu cũng đứng trơ ra hai mặt nhìn nhau, sau đó lập tức lùi lại phía sau, mắt nhìn chằm chặp vào Lục Thiếu Du, không ai biết chắc kẻ vừa tỉnh lại có phải là Thôi Mệnh Phán Quan hay là chưởng môn của mình nữa.

- Các ngươi làm sao vậy?

Lục Thiếu Du nhìn vẻ mặt của cả bọn liền hỏi với vẻ nghi hoặc.

- Ngươi là ai?

Lữ Tiểu Linh khẩn trương nhìn vào Lục Thiếu Du, tới mức trống ng/ực đ/ập dồn dập.

- Ngươi thử nói xem ta là ai.

Lục Thiếu Du hơi ngẩn ra, chẳng lẽ mình bị huỷ dung rồi hả.

- Lão đại.

Tiểu Long lúc này cũng vui mừng nhào tới, chỉ có nó là có thể cảm giác được khí tức của lão đại rõ ràng nhất, đây không phải là Thôi Mệnh Phán Quan, khí tức trên người của lão đại vẫn không hề thay đổi.

- Tiểu Long, đệ không sao chứ.

Lục Thiếu Du hỏi, Tiểu Long chống lại Thôi Mệnh Phán Quan, ít nhiều cũng bị thương.

- Không có việc gì, lão hỗn đản ấy vẫn không thể thương tổn đến ta được.

Tiểu Long ngẩng đầu nói, mắt nhỏ chớp chớp, giọng nói mang theo chút uỷ khuất:

- Chính là hơi đ/au một chút, thực lực của lão hổn đản đó đúng là không tệ.

- Lục Thiếu Du, ngươi không bị đoạt x/á/c à?

Lữ Tiểu Linh lập tức bước tới, cảm giác khí tức trên người Lục Thiếu Du, sắc mặt vẫn còn có chút nghi hoặc không dám tin.

- Ngươi nói thử xem, không lẽ ngươi muốn ta bị đoạt x/á/c à?

Lục Thiếu Du mỉm cười nói.

- Không phải vậy, ngươi không có chuyện gì là tốt rồi, ta rất lo cho ngươi.

Lữ Tiểu Linh rốt cuộc cũng đoán chắc kẻ trước mặt là ai, lập tức bổ nhào vào lòng ng/ực của Lục Thiếu Du.

Lục Thiếu Du hơi sững ra, thân thể nhỏ nhắn kia đã dán sát lồng ng/ực của hắn, sau một hồi lóng ngóng chẳng biết làm sao, hai tay thoáng do dự, sau đó liền choàng qua ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn kia, nói:

- Được rồi, ta không sao rồi. Đừng quá lo lắng.

- Thất phẩm đan dược á, thất phẩm đan dược.

Thanh âm cực nhỏ của Tiểu Long lập tức vang lên trong n/ão hải của Lục Thiếu Du, nháy nhỏ nháy nháy một cái, sau đó không ngừng cười hắc hắc như trẻ con.

Lục Thiếu Du trừng Tiểu Long một cái, Tiểu Long không hề sợ hãi mà ngẩng đầu ưỡn lên tỏ vẻ kháng nghị.

- Ngươi làm ta lo lắng muốn ch*t, đều do ta không tốt, đáng lẽ ra ta nên giúp ngươi sớm một chút mới đúng, đều là do ta, cũng may mà ngươi không có chuyện gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu