Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THAM BÔI
- Chương 6
Im lặng vài giây. Hách Lăng Châu lắc đầu. Gần như cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm khó có thể nhận ra của anh, "Không thể nào, sao có thể là cậu ta được..."
Phải rồi, sao có thể là tôi được chứ?
Tôi lẽ đẽo theo sau lưng Hách Lăng Châu. Thờ ơ nghĩ: Bởi vì Sở Tiểu Cửu là một tên gián điệp không hơn không kém, vì đạt được mục đích mà không tiếc đỡ đạn, giả bệ/nh. Căn bản không thể nào hóa thân thành Janine lặng lẽ bảo vệ anh, đúng không?
Thế nhưng, Janine chính là tôi mà...
Lúc quay về, Hách Lăng Châu ra lệnh cho tài xế lái xe thật nhanh.
Sau khi về đến nơi, anh đi thẳng tới hầm ngục. Nhiệt độ trong phòng dường như càng lạnh hơn. Tin tức tố mùi rư/ợu mận đã trở nên nhạt nhòa, gần như không còn ngửi thấy nữa.
Cậu Omega vốn bị trói trên ghế, giờ đây lặng lẽ nằm dưới đất. Đầu rũ sang một bên đầy bất lực.
Hách Lăng Châu vốn đang đi rất nhanh, bỗng nhiên chậm lại, như thể có thứ gì đó níu c.h.ặ.t c.h.â.n anh. Lúc này, anh đã nhìn thấy gương mặt tái nhợt như đang ngủ say của tôi.
09.
"Sở Tiểu Cửu!" Hách Lăng Châu đứng ở cửa, gọi tên tôi một cách dữ dằn.
Nhưng cậu Omega ấy vẫn bất động, không hề mở mắt.
Bác sĩ gia đình đang quỳ bên cạnh, dùng thiết bị cầm tay để cấp c/ứu. Anh ta quay đầu lại, vẻ mặt khổ sở nói với Hách Lăng Châu: "Xin lỗi Hội trưởng, cậu Sở thực sự đã không còn nhịp tim và hơi thở nữa rồi!"
Trên màn hình điện t.ử bên cạnh tôi đang hiển thị những nhịp tim phập phồng đều đặn.
Hách Lăng Châu nhìn thấy, xông vào túm lấy cổ áo bác sĩ: "Anh đang nói nhảm cái gì thế! Trên điện tâm đồ rõ ràng có nhịp tim của cậu ta!"
Vị bác sĩ đỏ bừng mặt, giải thích: "Hội trưởng, đó là tác dụng của máy móc cấp c/ứu, một khi dừng lại, nó sẽ hiển thị một đường thẳng tắp ngay!"
"Vậy thì đừng có dừng!" Hách Lăng Châu trợn mắt gầm lên: "Chỉ là một mũi t.h.u.ố.c dẫn d.ụ.c thôi, không có Omega nào c.h.ế.t vì tiêm t.h.u.ố.c dẫn d.ụ.c cả!"
"Chữa cho cậu ta! Bắt cậu ta tỉnh lại!" Anh hất văng bác sĩ ra.
Anh gọi điện ra lệnh cho thư ký tìm đội ngũ y tế đến. Với tốc độ nhanh nhất, tầng thượng của biệt thự đã được biến thành một phòng cấp c/ứu với trang thiết bị hàng đầu.
Hách Lăng Châu mặt xanh mét đứng ngoài cửa phòng bệ/nh. Anh tự động lờ đi chẩn đoán c.h.ế.t n/ão mà các bác sĩ dành cho tôi. Một mực yêu cầu họ phải duy trì dấu hiệu sinh tồn cho tôi.
Đại diện của đội ngũ bác sĩ là một Alpha lớn tuổi. Ông kiên nhẫn khuyên nhủ: "Hội trưởng, có lẽ người này rất quan trọng với Ngài, nhưng mà—"
"Không quan trọng." Hách Lăng Châu gắt gao ngắt lời bác sĩ. Cơ thể và biểu cảm của anh đều vô cùng căng thẳng. Giọng điệu cũng lạnh lùng cứng nhắc: "Cậu ta không quan trọng với tôi. Tôi không cho phép cậu ta c.h.ế.t, chỉ vì cậu ta còn rất nhiều vấn đề quan trọng chưa khai báo."
Vị bác sĩ nhìn anh vài giây, nói tiếp: "Nhưng cậu ấy thực sự đã không thể c/ứu vãn được nữa rồi, hiện tại máy móc còn có thể duy trì hơi thở và nhịp tim. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, các cơ quan n/ội tạ/ng sẽ hoàn toàn suy kiệt, lúc đó máy móc cũng vô dụng."
Dứt lời, hơi thở của Hách Lăng Châu đột nhiên trở nên dồn dập: "Nhất định là giả."
Bác sĩ: "Ngài nói gì cơ?"
Hách Lăng Châu khẳng định chắc nịch: "Cậu ta nhất định là muốn giả c.h.ế.t, đợi sau khi rời khỏi tôi mới tỉnh lại. Cậu ta chắc chắn đã uống loại t.h.u.ố.c nào đó trước, nên sau khi tiêm t.h.u.ố.c dẫn d.ụ.c mới hôn mê. Đúng vậy, chắc chắn là vị bác sĩ chuyên về tuyến thể Omega kia đã giúp cậu ta."
Nói đoạn, anh lấy điện thoại ra gọi cho cấp dưới.
Một lát sau, vị bác sĩ từng chẩn đoán di chứng tuyến thể cho tôi bị đưa lên lầu.
Gương mặt Hách Lăng Châu đầy vẻ âm u. Anh đứng từ trên cao nhìn xuống, nói: "Ông, ngay bây giờ, lập tức làm cho cậu ta tỉnh lại!"
Vị bác sĩ vẻ mặt ngơ ngác đi tới bên giường bệ/nh, nhìn rõ gương mặt tôi.
"Tiểu Sở?" Bác sĩ kinh ngạc nói: "Cậu ấy bị làm sao thế này?"
Hách Lăng Châu cười khẩy một tiếng, gằn giọng: "Đừng có diễn kịch nữa! Chẳng lẽ không phải ông đã giúp cậu ta, lợi dụng cơn phát tình để giả c.h.ế.t trước mặt tôi sao?"
"Xin lỗi Hội trưởng, tôi hoàn toàn không hiểu Ngài đang nói gì cả." Vị bác sĩ bình tĩnh đáp: "Cậu Sở đúng là bệ/nh nhân của tôi, nhưng tôi chưa bao giờ cho cậu ấy uống loại t.h.u.ố.c nào có thể giúp giả c.h.ế.t. Cậu ấy đã được chẩn đoán bị di chứng tuyến thể nghiêm trọng từ nửa năm trước, nguyên nhân cụ thể, chính là vết thương do đạn b.ắ.n từ hai năm trước."
10.
"Không thể nào!" Hách Lăng Châu ngắt lời bác sĩ, anh ép sát tới, gằn giọng: "Sau khi vết thương lành, ngày nào cậu ta cũng kêu đ/au, dùng di chứng để lừa gạt sự chú ý và tin tức tố của tôi, không thể nào đến nửa năm trước mới chẩn đoán ra được!"
"Cho nên, cậu ta căn bản chẳng có di chứng tuyến thể nào hết!"
Vị bác sĩ lấy máy tính cá nhân ra, đăng nhập vào hệ thống bệ/nh viện, rồi xoay màn hình về phía Hách Lăng Châu: "Ngài Hách, Ngài tự xem đi."
"Đây là hồ sơ bệ/nh án của cậu Sở từ lần khám đầu tiên cách đây nửa năm cho đến lần cuối cùng."
"Tôi không rõ tại sao cậu ấy lại biểu lộ sự ỷ lại vào Ngài ngay từ sau khi bị thương, nhưng những ghi chép chẩn đoán này đủ để chứng minh cậu ấy thực sự bị di chứng tuyến thể nghiêm trọng."
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook