Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đỗ Thái Vi rốt cuộc không thể mang th/ai đến đủ tháng.
Không còn cách nào khác, dù có yêu lực của Lộc Thục, thân x/ác phàm nhân rốt cuộc vẫn quá đỗi mong manh.
Còn thiếu một tháng nữa mới đến ngày lâm bồn, nàng ta đã bắt đầu chuyển dạ.
Tiếng thét x/é lòng hòa lẫn cùng mùi m/áu tanh không sao xua tan nổi, cứ vang vọng khắp viện hết lần này đến lần khác.
"đ/au quá, c/ứu mạng với, ta không muốn ch*t..."
Ta đứng một bên đun nước nóng, chuẩn bị quần áo tã Iót cho trẻ sơ sinh, tâm trạng đầy hứng thú.
"Đừng kêu nữa, giữ chút sức mà sinh con đi."
Nơi kết giới bắt đầu xao động.
Tiếng Bùi Ngạn khẩn khoản c/ầu x/in ở ngoài cửa.
"Thu Nương, Thu Nương, c/ầu x/in nàng cho ta vào, để ta xem Thái Vi và lũ trẻ thế nào..."
Dẫu sao hắn cũng là cha của lũ trẻ, quan tâm ắt sinh lo/ạn, đây cũng là lẽ thường tình.
Ta thở dài, đích thân đi ra cửa chủ viện, mở kết giới ra.
Một tia sáng từ phù trận lóe lên, một thanh ki/ếm gỗ đào đ/âm thẳng về phía tim ta.
"Yêu nghiệt, xem ki/ếm!"
Ta nghiêng người tránh né, ánh mắt hướng về phía Bùi Ngạn đang bò trườn chạy trốn.
"Bùi Ngạn, chàng tính kế ta?"
Hắn kinh hãi bò ra ngoài: "Không phải ta, là họ, là Thanh Phong đạo trưởng ép ta dụ nàng ra..."
Ta ngước nhìn xung quanh.
Toàn bộ chủ viện đã bị bao vây bởi Phục Yêu Trận, mấy tên đạo sĩ canh giữ khắp nơi, đang nhìn ta chằm chằm đầy sát khí.
Ta thở dài.
"Vợ chàng đêm nay sinh nở, chàng không mang bà đỡ thái y, lại dẫn mấy gã đạo sĩ mũi trâu tới đây, thì có ý nghĩa gì?"
Mắt Bùi Ngạn sáng rực lên.
"Thái Vi, Thái Vi, nàng ấy thực sự sắp sinh rồi sao?"
Ta nghiêng người cho hắn đi qua.
"Chàng tự vào xem, không phải sẽ biết sao?"
Bùi Ngạn nhấc chân định bước vào, nhưng đến cửa lại chần chừ.
"Phòng sinh của nữ tử, nam nhân sao có thể vào..."
Ta thực sự hết kiên nhẫn, một cước đ/á văng hắn vào trong.
Thế nhưng, bị cảnh tượng m/áu me trong phòng làm cho chấn động, Bùi Ngạn chỉ nhìn một cái đã thét lên rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ngay cả tiếng thét của Đỗ Thái Vi cũng khựng lại một nhịp.
Ta tiện tay đóng cửa phòng lại.
"Ra tay nhanh chút, ta còn có việc."
Lão đạo sĩ cầm đầu có vẻ tiên phong đạo cốt, thanh ki/ếm gỗ đào trong tay vẽ một đường ki/ếm hoa tuyệt đẹp: "Vô lượng thiên tôn! Yêu nghiệt, ch*t đến nơi rồi còn cứng miệng, ngươi hại người không ít, đêm nay tất phải đền tội tại đây!"
"Yêu nghiệt?"
Ta ngơ ngác.
"Yêu nghiệt không phải là các ngươi sao?"
Thanh Phong đạo trưởng dựng ngược lông mày: "Nói năng nhảm nhí, bọn ta tuy là phàm nhân, nhưng tu đạo nhiều năm, sao có thể so với loại yêu tà như ngươi?"
"Các ngươi tưởng tay cầm ki/ếm gỗ đào, chân đạp Phục Yêu Trận là thực sự trở thành thiên sư hàng yêu trừ m/a sao?" Ta bật cười, "Tâm sinh q/uỷ quyệt, người cũng có thể thành yêu, tu đạo nhiều năm thì đã sao, cuối cùng cũng chẳng thành được chính quả."
Lão đạo này mồm mép nói tu hành nhiều năm, nhưng hàm dưỡng lại tầm thường, vừa nghe câu này liền tức gi/ận tột cùng, vung ki/ếm gỗ đào ch/ém tới.
Ta không tránh không né, chỉ búng tay một cái, Thanh Phong đạo trưởng lập tức văng ngược ra sau, thanh ki/ếm gỗ đào rơi xuống đất g/ãy làm đôi.
Đám đệ tử kinh hãi kêu lên.
"Các đồ nhi đừng hoảng!" Hắn cố trấn tĩnh, "Yêu nghiệt này công lực thâm hậu, các ngươi canh giữ Phục Yêu Trận, không được để ả thoát thân!"
Ta cười khẩy.
"Bản lĩnh chẳng được bao nhiêu mà mồm mép lại cứng, pháp lực của ngươi nghe có vẻ quen quen, thanh ki/ếm gỗ đào của Bùi Ngạn lúc trước là do ngươi đưa cho đúng không?"
Ta bước từng bước về phía trước, Phục Yêu Trận dưới chân ta vỡ vụn từng tấc.
"Nếu thực sự muốn trừ m/a vệ đạo, sao không đường đường chính chính mà ra, lại còn ở sau lưng gieo rắc lời yêu, khiến vợ chồng người ta bất hòa, lén lút như vậy chẳng phải là hành vi tiểu nhân sao?"
"Đạo pháp tự nhiên, chú trọng là không bị ràng buộc, chỉ cần trừ được yêu, quản gì th/ủ đo/ạn, có ích là được chứ sao?"
Thanh Phong đạo trưởng nằm trên đất ho ra m/áu: "Yêu nghiệt đừng đắc ý, dù gi*t được bọn ta, sẽ có sư huynh đệ b/áo th/ù cho bọn ta. Nếu ngươi thức thời, mau chóng thả bọn ta đi, sau này dưới ki/ếm còn có thể chừa lại cho ngươi một tia tàn h/ồn..."
"Nói nghe thật nghĩa khí," ta thở dài, "đến cả đối thủ là tồn tại thế nào còn không biết, cái đạo của các ngươi thực sự tu vào bụng chó cả rồi."
"Hừ, chẳng qua chỉ là một con Lộc Thục nghìn năm, ngươi có gì mà phách lối?"
Ta cười.
"Các ngươi quả nhiên là đến vì viên yêu đan của Lộc Thục nghìn năm này."
Chương 17
Chương 15
Chương 16
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook