Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
9.
Từ "yêu" luôn làm cậu nhớ đến người mẹ Omega nhẹ nhàng nhưng bi thảm của cậu.
Cha cậu là một thương nhân đề cao lợi ích tối đa, vì gia tộc mình, ông ta tính toán mọi thứ.
Mẹ cậu chính là người bị ông ta tính toán.
Ông ta tạo ra hết lần này đến lần khác những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, thiết lập để mẹ cậu yêu ông ta, chỉ là để đoạt được mảnh đất phía Nam thành phố từ tay ông nội.
Họ kết hôn và sinh ra mấy đứa con, cũng chỉ là để sinh ra một Alpha thừa kế công ty.
Cho đến khi em trai Alpha của cậu ra đời, mẹ cậu hoàn toàn mất đi giá trị sử dụng.
Cha cậu không còn giúp bà vượt qua kì kì phát tình nữa, mặc kệ bà chịu đựng đ/au khổ, luôn tỏ ra lạnh nhạt.
Nhưng mẹ cậu không hiểu, bà vẫn kiên quyết tin rằng cha cậu yêu bà.
Cuối cùng, bà bị pheromone nồng độ cao trong kì phát tình tr/a t/ấn đến phát đi/ên, nửa năm sau cô đơn ch*t trong bệ/nh viện t/âm th/ần.
Cậu không muốn giống mẹ, yêu một người không hối tiếc, không muốn một mình chịu đựng kì phát tình khó khăn, không muốn sinh con cho Alpha, không muốn để họ vắt kiệt giọt m/áu cuối cùng của mình.
Cậu đương nhiên biết Lục Ngộ Ngạn không phải là người như cha cậu.
Hắn có trách nhiệm, có tinh thần nghĩa hiệp, nhưng cậu không dám đ/á/nh cược.
Nếu không thì mấy năm nay cậu đã không từ chối để hắn đ/á/nh dấu trọn đời rồi.
Cậu luôn tin tưởng rằng tình yêu không phải là dưỡng chất duy nhất của hôn nhân, lợi ích nhất quán mới có thể duy trì mối qu/an h/ệ. Dù là trước đây để duy trì sự phát triển của hai gia tộc liên hôn hay sau khi kết hôn hai người tương trợ lẫn nhau đều là như vậy.
Nói thật, cậu đối với Lục Ngộ Ngạn không phải là vô tình, nếu không cậu đã không kiên trì vượt qua hai kì kì phát tình sau khi hắn ch*t, nhưng còn lâu mới gọi là yêu.
Cậu không yêu hắn. Cả đời này cậu chỉ yêu chính mình, bất kì người nào khác cũng chỉ có thể xếp sau cậu.
Bất cứ ai, không có ngoại lệ.
Cậu tuyệt đối không muốn đi vào vết xe đổ của mẹ mình.
Cậu lau nước mắt, vùi mình vào chăn, thầm hạ quyết tâm.
Nếu Lục Ngộ Ngạn không chấp nhận cuộc hôn nhân như thế này—thì ly hôn.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng khi Lục Ngộ Ngạn trở về, cậu lại đột nhiên không dám đối diện, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Lục Ngộ Ngạn ghé sát cậu, im lặng nhìn cậu rất lâu.
Mí mắt cậu vô thức run lên, ngón tay siết ch/ặt trong chăn, cậu căng thẳng đến mức ngừng thở.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Ngộ Ngạn đ/è nặng xuống, đôi môi hơi lạnh áp vào mạch cổ của cậu, hơi thở mang theo chút uất ức và cố chấp:
"Nói chuyện với tôi đi. Tôi sẽ không gi/ận nữa."
Sống mũi cậu cay cay, hốc mắt cũng nóng lên.
Cậu nghĩ mình nên nói gì đó, nhưng ngay lúc đó, đầu óc cậu như bị vật nặng đ/á/nh trúng, trống rỗng, khiến tim cậu đ/ập nhanh hơn mấy nhịp.
"Đến cả lời cũng không muốn nói với tôi sao?"
Hắn thở dài một hơi, dường như thỏa hiệp, tự mình mở lời:
"Em có thể không quan tâm, nhưng tôi vẫn cần phải giải thích."
"Sau khi chiến sự thắng lợi, Hạ Châu Uyên liên lạc với Trần Trực, bảo anh ta phối hợp với hắn nội ứng ngoại hợp để hạ sát tôi ở rặng san hô trong chuyến về thành."
"Trần Trực đã liên lạc với tôi ngày hôm đó. Tôi khảo sát địa hình, nhận ra tin tức Hạ Châu Uyên đưa cho Trần Trực có thể là giả. Để Hạ Châu Uyên hoàn toàn tin tưởng Trần Trực và tìm ra gián điệp thực sự trong quân đội, tôi và quân sư đã giấu em và diễn một vở kịch này."
"Cách này rất nguy hiểm, tôi phải khiến Hạ Châu Uyên tin rằng tôi thực sự đã ch*t thì hắn mới lộ sơ hở. Lời tôi nói với em là sự thật, cũng là sự thật rằng trước khi linh h/ồn trở về thể x/á/c, không biết có xảy ra t/ai n/ạn gì khiến em mừng hụt hay không."
Cậu không nhịn được ngắt lời Lục Ngộ Ngạn:
"Vậy anh có biết Trần Trực thích anh không? Anh vì sao vẫn giữ anh ấy bên cạnh?"
Lục Ngộ Ngạn không trả lời ngay lập tức, hắn kéo cậu ra khỏi chăn, nhìn chằm chằm vào mày mắt cậu hỏi:
"Em đang gh/en sao?"
Cậu gi/ật giật khóe miệng, trong lòng bất mãn:
"Không muốn trả lời thì thôi, tôi cũng không thiết biết!"
Lục Ngộ Ngạn cười khẽ một tiếng không báo trước, ghé sát cậu, hạ giọng hỏi:
"Em hôn tôi một cái tôi sẽ nói cho em biết. Hứa Mộc, em thật sự không muốn biết sao?"
Cậu ngoảnh đầu đi, không đáp.
Lục Ngộ Ngạn duy trì hành động chống người trên cậu hơn mười giây, sau đó đứng thẳng dậy không nói một lời.
Thấy vẻ mặt hắn thực sự không có ý định giải thích nữa, cậu vội vàng lên tiếng:
"Ê!"
Nói xong mới thấy hơi ngượng, nhưng chuyện đã đến nước này, đành phải cắn răng miễn cưỡng giữ chút thể diện.
"Tôi chưa nói là không hôn, anh đang đ/è lên ng/ực tôi sao mà dậy rồi. Anh cúi đầu xuống một chút."
Lục Ngộ Ngạn ngoan ngoãn làm theo, thậm chí không để cậu tốn sức. Cánh tay mạnh mẽ ôm ch/ặt eo cậu, bàn tay lớn chống lưng cậu, miệng chu ra một khoảng xa.
Cậu giơ tay móc lấy cổ hắn, nghiêng người hôn xuống.
2
Chương 9
Chương 7
Chương 20
Chương 11
Chương 6
Chương 18
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook