(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

(Bản Dịch) Chinh Chiến Tại Tuyến Online

Chương 1212: Luyện Xác

03/02/2025 16:30

Chương 1212: Luyện X/á/c

Vì thế, trong ánh mắt tò mò của Thất Danh và Nhiếp Phong, Hồ Hạch bắt đầu công cuộc luyện x/á/c của anh ta.

Đầu tiên, anh ta lấy một đống dược tề phụ trợ luyện hóa do mình phối chế từ không gian ra, sau đó thao túng thi linh bắt đầu sắp xếp trận pháp luyện hóa.

Từ ban đầu mò mẫm đến bây giờ thành thạo quá trình luyện hóa, trong vòng hai năm qua, sự tiến bộ của Hồ Hạch không thể nghi ngờ là rất lớn.

Nhờ vào tài nguyên khổng lồ được tích lũy từ những lần đào m/ộ, phá phong ấn và vô số lần luyện tập trong trò chơi, trình độ luyện x/á/c của Hồ Hạch đã sớm vượt xa ông nội của anh ta, cũng chính là vị truyền nhân cuối cùng của dòng dõi luyện x/á/c trong hiện thực.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Hồ Hạch điều khiển thi linh Sát Na ôm Hạn Bạt vào mắt trận nằm ở chính giữa trận pháp luyện hóa, sau đó quay sang nhìn U Hành nói: "Bây giờ tôi chỉ thiếu mỗi hiệu lực luyện hóa thôi. Cho tôi xem thử năng lực luyện hóa của anh trước đi, nếu ổn thì chúng ta sẽ phối hợp với nhau!"

Hiện giờ, Hồ Hạch cũng không rõ năng lực luyện hóa của U Hành có gì khác với mình, cho nên phải x/á/c nhận trước, thế thì mới dễ tiến hành bước tiếp theo.

U Hành gật đầu, bước tới bên cạnh th* th/ể của Hạn Bạt, cúi người đặt tay lên ng/ực Hạn Bạt.

Hắn ta khẽ lẩm bẩm gì đó, một luồng sương m/ù màu lục sẫm hiện lên trên tay rồi chậm rãi chui vào cơ thể Hạn Bạt.

Thấy vậy, Hồ Hạch cũng đi đến bên cạnh Hạn Bạt, cũng cúi người đặt tay lên ng/ực Hạn Bạt, nhắm mắt lại để bắt đầu cảm nhận tình trạng cơ thể của Hạn Bạt.

Một lát sau, Hồ Hạch bỗng vui sướng mở mắt ra: "Năng lực luyện hóa của anh có thể làm giảm cường độ thân x/á/c của Hạn Bạt! Được đấy, đúng thứ tôi cần!"

"Thuật luyện hóa Q/uỷ Đạo của ta vốn dùng để làm yếu phòng ngự của đối thủ, cho nên ta mới dám khẳng định là có thể giúp ngươi!" U Hành cười nói.

"Vậy thì bắt đầu đi!" Hồ Hạch gật đầu, quyết đoán thôi thúc trận pháp đã được sắp xếp. Vô số thi khí lập tức xuất hiện trong trận pháp.

Luồng thi khí đặc biệt chỉ thuộc về Hồ Hạch chậm rãi chui vào người Hạn Bạt, bắt đầu luyện hóa th* th/ể Hạn Bạt, đồng thời khắc dấu ấn sinh mệnh của mình.

Thấy vậy, U Hành lại thôi thúc "Thuật Q/uỷ Luyện", không ngừng làm giảm cường độ thân x/á/c của Hạn Bạt.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một lát sau Hồ Hạch đã chảy mồ hôi đầy đầu.

Luyện hóa hoàn toàn là một công việc cần sự tỉ mỉ. Anh ta chẳng những cần phải dùng thi khí khắc dấu ấn sinh mệnh của mình vào người Hạn Bạt mà còn cần xây dựng "Thi Linh Trận", khiến Hạn Bạt đã mất linh h/ồn có khả năng hành động, tương đương với việc xây dựng một hạch tâm năng lượng cung cấp lực lượng để hành động.

Lúc này, Thất Danh đứng bên cạnh quan sát rất nghiêm túc. Ông ta cảm thấy hứng thú với bất cứ loại thuật pháp tu luyện nào.

Nhiếp Phong còn nghiêm túc hơn thế.

Bởi vì mục tiêu trong giai đoạn hiện giờ của anh ta chính là luyện chế "Bom x/á/c người di động", nhưng Hồ Hạch vẫn không chịu phối hợp, cho rằng hành vi của anh ta là làm nh/ục th* th/ể. Cho nên bây giờ anh ta lại nảy sinh ra ý tưởng mới.

Học tr/ộm!

Tự học, tự luyện x/á/c, sau đó bỏ nghệ thuật phát n/ổ của mình vào đó, quả thực là hoàn hảo!

Tuy rằng anh ta hoàn toàn không hiểu thủ pháp luyện x/á/c của Hồ Hạch, song Nhiếp Phong vẫn quan sát rất nghiêm túc, thậm chí còn manh động muốn lấy bút và vở ra để ghi chép lại.

"Cụ Thất Danh này, cụ nói xem đại m/a vương bi/ến th/ái cỡ nào mà lại sáng tạo ra chức nghiệp này trong trò chơi nhỉ?" Thấy Thất Danh cũng cực kỳ nghiêm túc bên cạnh, Nhiếp Phong không nhịn được nói.

Thất Danh kinh ngạc, sau đó lắc đầu ngay: "Mọi sự tồn tại đều có ý nghĩa của riêng nó, cũng như nghệ thuật phát n/ổ của cậu. Chuyện người khác có thấu hiểu hay không thì có quan trọng với cậu không?"

Câu hỏi của Nhiếp Phong khiến Thất Danh nhớ lại mình thời trẻ.

Ý tưởng theo đuổi đạo trường sinh bất lão của ông ta cũng đã từng không được người thân chấp nhận, nhưng ông ta vẫn dứt khoát theo đuổi. Thế là tu luyện suốt trăm năm, cả đời đều đổ dồn vào việc này.

Nhưng ông ta chưa bao giờ hối h/ận, bởi vì đây chính là theo đuổi của ông ta. Tốn bao nhiêu công sức vào những thứ mà mình thích thì đều là vui sướng, cho dù không được bất cứ kẻ nào thấu hiểu, ông ta vẫn cảm thấy chỉ cần mình vui vẻ là đủ rồi.

"Cụ Thất Danh à, cụ nói không được người khác thấu hiểu với cái mà tôi nói không giống nhau. Cụ có nghĩ tới cảm thụ của tôi với đại m/a vương không?"

"Ý cậu là sao?" Thất Danh kinh ngạc.

"Cụ nhớ lại mà xem, lúc đại m/a vương đào phong ấn quả thực là mỗi người kêu đ/á/nh. Ổng sung sướng, nhưng người khác lại không cảm thấy thế, chỉ h/ận không thể gi*t ch*t ổng cho thống khoái! Rồi nói tôi nữa, tôi làm n/ổ tung Minh Phủ, tuy rằng theo đuổi được nghệ thuật phát n/ổ, nhưng cũng phải bị đ/á/nh. Người khác không thấu hiểu thì hậu quả của chúng tôi sẽ rất thảm. Cho nên tôi không ủng hộ cách nói 'chỉ cần mình thích, không cần người khác thấu hiểu' của cụ!"

Danh sách chương

5 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu