Sau Khi Toàn Bộ Nhân Vật Thức Tỉnh, Tôi Trở Thành Thụ Chính

​Sau buổi diễn thuyết, Đàm Tư Ng/u thường xuyên nhắn tin hỏi han cuộc sống thường ngày và tình hình học tập của tôi.

Anh dịu dàng, ấm áp như người anh hàng xóm khiến tôi thay đổi hoàn toàn định kiến trước đây.

Còn Sở Hiêu hình như thật sự đưa Tống Lẫm đi khám bác sĩ, vì chỉ vài ngày sau, cậu ấy đã hết mộng du.

Xem ra vị bác sĩ này đúng là cực phẩm, chữa khỏi bệ/nh nhanh thần tốc.

Chỉ có điều, ánh mắt Tống Lẫm dành cho tôi từ đó luôn nồng nhiệt và đầy ẩn ý, như đang ấp ủ âm mưu gì đó khiến tôi phát sợ.

​Hơn nữa, tôi phát hiện Sở Hiêu và Tống Lẫm dường như có xích mích.

Điều rõ ràng nhất là Sở Hiêu không còn quẩn quanh bên Tống Lẫm, cũng chẳng giặt đồ hay m/ua cơm nữa.

Mỗi khi Sở Hiêu lên tiếng, Tống Lẫm đều nói móc lại.

Ôi, mấy trò đùa của tình nhân trẻ thật chẳng thể nào hiểu nổi.

​So với họ, chỉ có Tùy Trạm là vẫn giữ nguyên bản tính nóng nảy và ngốc nghếch.

Tống Lẫm đi thi đấu xa, Sở Hiêu xin nghỉ vài ngày vì việc gia đình, còn Tùy Trạm vốn dĩ đã hay biến mất không dấu vết.

Thế nên mấy hôm nay ký túc xá chỉ còn mình tôi.

Đúng là sướng như tiên!

​Tối hôm đó, sau khi hoàn thành buổi "live concert" trong phòng tắm, tôi chợt nhận ra mình quên không mang quần áo vào.

Nghĩ bụng ký túc xá chỉ có một mình, tôi thản nhiên bước ra ngoài.

Đang vừa ngân nga vừa lục lọi tủ tìm quần đùi, cửa phòng đột nhiên bị đạp tung.

​"Mẹ nó! 2 ngày huấn luyện mệt ch*t đi được..."

​Tùy Trạm đứng sững người khi thấy tôi không mảnh vải che thân giữa phòng, câu nói dở dang, đôi mắt mở to.

Tiếng đ/ập cửa khiến tôi gi/ật nảy mình, vội vã dùng quần áo che lấy cơ thể.

Giọng tôi đầy bực tức và hoảng lo/ạn: "Tùy Trạm! Về sao không báo trước hả?"

​Tùy Trạm bừng tỉnh, một màu đỏ ửng từ cổ lan dần lên tai, rồi phủ kín cả khuôn mặt như lửa đ/ốt.

Cậu ta ho khan hai tiếng: "Lâm Ngụy, sao cậu lại kh/ỏa th/ân trong ký túc xá thế?"

​Tôi vội vàng mặc quần: "Không, tại tắm xong quên mang đồ vào thôi."

​"Ờ."

​Căn phòng chìm vào im lặng.

Chỉ có ánh mắt Tùy Trạm liếc nhìn tôi từng đợt khiến lòng dạ bồn chồn.

Rồi cậu ta đột nhiên lên tiếng: "À mà vết thương ở đầu gối, để tôi bôi th/uốc cho."

​Nói rồi, cậu ta bước hai bước sát lại gần, chưa kịp phản ứng thì đã quỳ xuống trước mặt tôi, tay nắm ch/ặt cổ chân.

Lòng bàn tay cậu ta nóng bỏng chạm vào da thịt, khiến chân tôi co rúm lại nhưng bị giữ ch/ặt không thể rút ra.

Tôi ngả người ra sau ghế để tạo khoảng cách, nhưng cậu ta lại càng tiến sát hơn, giọng khàn khàn: "Đừng trốn. Th/uốc đâu? Tôi bôi cho."

​Tôi cố rút chân lại: "Chuyện mấy ngày trước rồi, vết thương đóng vảy rồi, không cần đâu."

​Tùy Trạm mím môi, ánh mắt dán vào xươ/ng quai xanh của tôi, hồi lâu mới ngẩn người: "Ờ, được."

​Giọng điệu nghe đầy tiếc nuối.

Vừa được thả ra, tôi vội vàng trèo lên giường.

Sau tấm màn che, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Danh sách chương

5 chương
18/02/2026 18:40
0
18/02/2026 18:40
0
18/02/2026 18:40
0
18/02/2026 18:40
0
18/02/2026 18:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu