Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

35

29/07/2026 10:37

Lần trước vào bếp nấu ăn.

Cậu còn chẳng để ý chiếc tủ lạnh này.

Không ngờ.

Một người thích phong cách nội thất lạnh lẽo như Lục Triệu.

Lại dành hẳn một ngăn lớn chỉ để đựng trái cây và đủ loại bánh ngọt.

Ánh mắt Chu Trạch Phong rất nhanh đã nhìn thấy chiếc bánh mousse cam mình tặng hôm qua.

Đã ăn mất một nửa.

Được cất cẩn thận trong hộp kín.

"Cái này..."

"Ngon không?"

Lục Triệu liếc nhìn.

"Cũng bình thường."

"Thế à?"

Chu Trạch Phong cười.

Vươn tay định lấy chiếc bánh ra.

"Vậy để tôi ăn."

"Đỡ phí."

Lục Triệu lập tức gi/ật lại.

Đặt nguyên về chỗ cũ.

Trừng cậu một cái.

"Không hỏi mà lấy."

"Là ăn cắp."

"Này."

"Chính tôi m/ua đấy nhé."

"Thì sao?"

Lục Triệu cất nốt đồ vào tủ.

Rồi lấy chiếc bánh mousse cam đặt lên bàn ăn.

Mở hộp.

Chuẩn bị ăn.

"Giờ nó là của tôi."

Chu Trạch Phong nghẹn lời.

Cậu vốn chẳng thích đồ ngọt.

Nhưng nhìn Lục Triệu như vậy.

Lại thấy ngứa răng vô cùng.

Thấy hắn sắp ăn miếng cuối cùng.

Cậu lập tức nắm lấy cổ tay hắn.

"Không định để tôi ăn miếng nào thật à?"

Lục Triệu múc một thìa bánh.

Đưa đến trước miệng Chu Trạch Phong.

Cậu vừa định há miệng.

Lục Triệu đã rụt tay về.

Khóe môi cong lên.

"Gọi tôi một tiếng..."

"Anh trai."

"Tôi sẽ cho ăn."

Chu Trạch Phong: "..."

Thấy vẻ mặt cậu cứng đờ.

Lục Triệu bật cười.

Lần này mới thật sự đưa thìa bánh qua.

Chu Trạch Phong miễn cưỡng ăn một miếng.

Rõ ràng trong lòng còn đầy uất ức.

Thế nhưng.

Vị cam thơm ngọt lập tức lan khắp khoang miệng.

Lục Triệu nhìn hai má cậu phồng lên.

Giống hệt một chú chuột hamster.

Không nhịn được đưa tay chọc nhẹ một cái.

Chu Trạch Phong ngẩn người.

Lục Triệu ngoắc ngoắc tay.

Ra hiệu cậu ghé tai lại.

Như thể sắp nói chuyện rất quan trọng.

Chu Trạch Phong nuốt miếng bánh xuống.

Tưởng thật sự có việc.

Liền cúi đầu lại gần.

Lục Triệu nắm lấy dái tai cậu.

Khẽ cười.

"Giờ không chịu gọi."

"Tối nay..."

"Đừng có gọi khản cả cổ."

Mặt Chu Trạch Phong đỏ bừng.

Đỏ lan tận mang tai.

Cậu nghẹn rất lâu.

Muốn nghĩ ra một câu đáp trả cho ra h/ồn.

Nhưng người gây chuyện đã ung dung đứng dậy.

Đi xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Chu Trạch Phong ngồi thừ một lúc.

Rồi lặng lẽ đi sang.

Bóc từng khay th!t bò.

Bày lên đĩa.

...

Trời dần tối.

Phòng khách nhà Lục Triệu có một ô cửa kính sát đất rất lớn.

Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt nghiêng chăm chú của hắn.

Viền quanh khuôn mặt là một lớp lông tơ mỏng mềm.

Đẹp đến mức.

Chu Trạch Phong chỉ dám nhìn một cái.

Rồi lập tức cúi đầu.

Chuyên tâm làm việc trong tay.

"Cậu ăn cay được không?"

Lục Triệu lấy ra một chiếc nồi.

"Không."

"Có nồi uyên ương không?"

Chu Trạch Phong vốn không ăn được cay.

Mà từ hôm qua đến giờ lại nghẹt mũi, đ/au họng.

Không muốn tự hành x/ác thêm.

Lục Triệu cất chiếc nồi đi.

Đổi sang nồi uyên ương.

Rồi như vô tình nói:

"Đúng là cậu không nên ăn cay."

Chu Trạch Phong cứ tưởng hắn biết mình bị đ/au họng.

Động tác thái rau lập tức vui vẻ hơn hẳn.

...

Sáu giờ tối.

Nồi lẩu uyên ương bắt đầu sôi ùng ục.

Nước dùng cà chua bốc khói nghi ngút.

Mọi nguyên liệu đều đã chuẩn bị xong.

Lục Triệu đứng trước tủ rư/ợu chọn rư/ợu.

Chu Trạch Phong ngồi bên bàn ăn.

Lướt vòng bạn bè.

Khắp nơi đều là ảnh trăng tròn.

Ảnh cả gia đình.

Giữa vô số bài đăng ấy.

Có một dòng trạng thái lạc quẻ.

"Nhớ nhà quá :("

Là của Tần Nguy.

Người bạn đang học ở nước ngoài.

Chu Trạch Phong thuận tay bấm thích.

Đúng lúc ấy.

Một tin nhắn bật lên.

"Trăng Trung Thu tròn đầy, chúc cậu ngủ ngon! Chúc Trung Thu vui vẻ! 🌕🥮🐇"

Chu Trạch Phong cạn lời.

Còn chưa kịp tính sổ vụ hôm qua.

Tên ngốc này lại copy nguyên đoạn tin nhắn đó gửi thêm lần nữa.

Ngay sau đó.

Tần Nguy gửi thêm một bức ảnh mặt trời rực rỡ.

"Mặt trời bên này không tròn bằng trăng quê mình. Muốn về nhà quá. 😭"

Tần Nguy là người bạn Chu Trạch Phong quen trong thời gian dưỡng b/ệnh ở nước ngoài.

Đối phương du học.

Hai người quen nhau nhờ chơi bóng rổ.

Thường hẹn nhau đến phòng gym.

Sau này Chu Trạch Phong về nước.

Lệch múi giờ.

Nên cũng ít liên lạc hơn.

Chu Trạch Phong giơ điện thoại.

Chụp vầng trăng ngoài cửa kính.

Gửi cho Tần Nguy.

Nhớ lại quãng thời gian ở nước ngoài.

Hầu hết đều một mình.

Mãi đến khi quen Tần Nguy mới có bạn đồng hành.

Nhưng lúc ấy.

Cũng chỉ còn chưa đầy ba tháng là cậu về nước.

Sau khi trở về.

Bạn học cấp ba đều học đại học ở nơi khác.

Người không hợp trong ký túc xá vẫn chẳng thể thân.

Đội bơi cũng chỉ có vài người bạn chơi bóng cùng.

Chưa từng có ai để cậu thật sự mở lòng.

Mà cậu...

Cũng đã quen với cô đ/ộc.

Tinh.

Tin nhắn của Tần Nguy đến.

"Cậu cũng đón Trung Thu một mình à? 😭 Đúng là anh em cùng cảnh ngộ."

Chu Trạch Phong ngẩng đầu.

Ánh mắt rời khỏi vầng trăng tròn như chiếc đĩa ngọc ngoài cửa sổ.

Chuyển sang người đang ngồi bên bàn ăn.

Lục Triệu đang cúi đầu thả từng lát th!t vào nồi lẩu.

Đúng lúc ấy.

Chu Trạch Phong chợt nhận ra.

Có điều gì đó...

Đang âm thầm thay đổi.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:38
0
29/07/2026 10:37
0
29/07/2026 10:37
0
29/07/2026 10:36
0
29/07/2026 10:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu