Giành Lại Cuộc Đời

Giành Lại Cuộc Đời

Chương 10

20/04/2026 12:09

Sau sự sụp đổ tan tành của Cao Viễn và đế chế mục nát nhà họ Giang, tôi nghiễm nhiên thu tóm toàn bộ tàn dư của hai tập đoàn khổng lồ về dưới trướng.

Bằng một cuộc thanh trừng đẫm m/áu và tái cấu trúc quy mô chưa từng có, một đế chế thương mại mới đầy quyền uy đã âm thầm trỗi dậy dưới bàn tay sắt của tôi. Cái tên Lâm Vãn Ý trở thành nỗi kh/iếp s/ợ và ngưỡng m/ộ, một “Nữ hoàng thương trường” trẻ tuổi nhất, rực rỡ nhất, ngự trị trên đỉnh cao danh vọng của thành phố này. Thế gian đều lầm tưởng rằng sau cơn phong ba bão táp, tôi đã có thể thu ki/ếm về bao, thong dong tận hưởng chiến thắng huy hoàng.

Nhưng chỉ có tôi mới hiểu rõ cảm giác lạnh lẽo đơn đ/ộc trên đỉnh cao ấy. Lời nguyền rủa của Cao Viễn trước lúc tra tay vào c/òng số tám vẫn như một chiếc gai đ/ộc găm sâu vào yết hầu, khiến tôi nghẹn đắng mỗi khi hồi tưởng:

*“Trò chơi thực chất mới chỉ bắt đầu.”*

*“Anh ta sẽ đứng dưới địa ngục chờ tôi.”*

Rốt cuộc, kẻ đi/ên ấy muốn ám chỉ điều gì? Hắn còn nắm giữ quân bài tẩy nào đủ sức xoay chuyển càn khôn?

Sự thật chỉ lộ diện vào một buổi chiều u ám, khi Luật sư Trương xuất hiện với vẻ mặt nặng nề chưa từng thấy. Trên tay anh là một bản giám định ADN lạnh lẽo, một tờ giấy mỏng manh nhưng mang sức nặng của một bản án t//ử h/ình.

“Cô Lâm… e rằng tất cả chúng ta đều đã lầm lỡ, lầm lỡ đến mức đ/áng s/ợ.”

Tôi nhận lấy tập tài liệu, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy kết quả, cả thế giới quanh tôi như sụp đổ trong một tiếng n/ổ c/âm lặng. Bản báo cáo ghi rõ: Tôi – Lâm Vãn Ý – và đôi vợ chồng quá cố Lâm Kiến Nghiệp – Trần Tú Phân… hoàn toàn không có qu/an h/ệ huyết thống. Không có bất kỳ sợi dây liên kết m/áu mủ nào giữa chúng tôi.

“Không thể nào! Chắc chắn có sự nhầm lẫn!” Tôi gào lên trong vô vọng, đôi bàn tay r/un r/ẩy khiến tờ giấy nhăn nhúm. “Tôi là con gái ruột của họ, là người kế thừa hợp pháp của nhà họ Lâm! Các anh đã sai ở đâu rồi phải không?”

Luật sư Trương khẽ lắc đầu, ánh mắt ông chứa đầy sự thương hại nhưng cũng vô cùng kiên định:

“Kết quả không sai. Chúng tôi đã trích xuất mẫu sinh học lưu trữ của cô và hai ông bà Lâm, tiến hành đối chiếu đ/ộc lập ba lần tại ba trung tâm khác nhau. Kết quả đều đồng nhất: Cô không phải con của họ.”

Anh đẩy thêm một tập hồ sơ cũ kỹ, nhuốm màu thời gian và tàn tích của lửa đỏ về phía tôi:

“Chúng tôi đã lần theo những manh mối mờ nhạt từ hồ sơ lưu trữ của một viện phúc lợi từng bị th/iêu rụi cách đây hơn hai mươi năm. Trước khi trận hỏa hoạn k/inh h/oàng đó xảy ra, có một bé gái sơ sinh vừa được đưa vào viện, và cái tên được ghi lại trong sổ đăng ký…”

“Chính là… Vãn Ý.”

Đầu óc tôi như bị hàng ngàn tia sét đ/á/nh trúng, tê liệt hoàn toàn. Viện phúc lợi… hỏa hoạn… đứa trẻ sơ sinh… và cái tên Vãn Ý. Từng mảnh ghép rời rạc, kinh t/ởm bắt đầu ráp lại thành một bức tranh tàn khốc, hiện hình rõ mồn một trong tâm trí tôi.

“Ý anh là… tôi không phải tiểu thư nhà họ Lâm? Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp được họ nhặt về?” Giọng tôi lạc đi, khô khốc như tiếng lá rụng.

Luật sư Trương thở dài, thanh âm trầm xuống như đến từ cõi âm:

“E rằng… sự thật còn tăm tối hơn cả việc nhận nuôi. Khi đào sâu hơn, chúng tôi phát hiện một bí mật gh/ê t/ởm của gia tộc họ Lâm. Năm đó, người con gái ruột thực sự của họ mới là người bị tống vào viện phúc lợi. Cô bé tội nghiệp ấy mắc chứng bệ/nh tim bẩm sinh vô phương c/ứu chữa, bị xem là một ‘vết nhơ’, một ‘gánh nặng’ dư thừa của dòng tộc.”

“Vì danh dự, nhà họ Lâm tuyên bố đứa trẻ đã ch*t yểu, nhưng thực chất là bí mật vứt bỏ m/áu mủ của mình vào viện mồ côi. Còn cô – Vãn Ý – chỉ là một đứa trẻ được ‘chọn lọc’ kỹ càng để thay thế vị trí đó, bởi ngày sinh của cô hoàn toàn trùng khớp với đứa trẻ x/ấu số kia.”

Tôi ngồi ch*t lặng giữa căn phòng rộng lớn, cảm giác như bị l/ột trần trụi, ném ra giữa thảo nguyên băng giá không một nơi bấu víu. Hóa ra tất cả – danh phận cao quý, gia đình ấm êm, lòng kiêu hãnh của một tiểu thư – tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Tôi chỉ là một món hàng thay thế cao cấp, một quân cờ được gọt giũa tỉ mỉ để che đậy bí mật dơ bẩn của những kẻ tự xưng là cha mẹ tôi.

Bảo sao họ chưa bao giờ dành cho tôi một cái ôm thật lòng. Bảo sao họ có thể thản nhiên đứng nhìn tôi bị Cao Viễn lừa lọc, bị nhà họ Giang giày vò. Bởi vì trong mắt họ, tôi chưa bao giờ là con người, tôi chỉ là một vật thế thân không hơn không kém.

Và Cao Viễn… gã đàn ông tàn đ/ộc ấy chắc chắn đã nắm thóp bí mật này từ lâu! Đó là lý do hắn thản nhiên nói trò chơi mới chỉ bắt đầu. Hắn không muốn nhìn tôi trả th/ù, hắn muốn thấy tôi sụp đổ hoàn toàn từ bên trong khi nhận ra cuộc đời mình chỉ là một lời nói dối vĩ đại!

“Cao Viễn… anh thật quá đ/ộc á/c!”

Tôi bật cười, một tràng cười đi/ên dại đến mức trào nước mắt. Tôi gục xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo, khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi lần thứ hai trong đời. Tôi khóc cho hai mươi mấy năm trời sống trong sự lừa dối, khóc cho những tổn thương và sự hy sinh ng/u ngốc mà tôi dành cho những kẻ không xứng đáng.

Luật sư Trương lặng lẽ đứng đó, tôn trọng sự sụp đổ của một nữ hoàng. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi cuối cùng cũng lau khô nước mắt, chậm rãi đứng dậy. Trong gương, đôi mắt tôi sưng húp, gương mặt trắng bệch, chật vật vô cùng, nhưng ánh nhìn trong đó lại lóe lên một tia sáng tàn khốc, kiên định hơn bao giờ hết.

“Luật sư Trương.”

“Cô Lâm, cô định làm gì?”

“Giúp tôi điều tra lại vụ ch/áy viện phúc lợi năm xưa. Tôi muốn biết sự thật đằng sau ngọn lửa đó là gì. Và quan trọng nhất… đứa con gái ruột thật sự của nhà họ Lâm, cô ấy còn sống hay đã ch*t?”

Tôi nhìn thẳng vào chính mình trong gương, từng lời thốt ra lạnh lùng như sương muối:

“Tôi không quan tâm mình là ai, tôi không quan tâm quá khứ của tôi có rá/ch nát thế nào. Tôi chỉ biết một điều duy nhất – tất cả những kẻ đã lừa dối, tổn thương và lợi dụng tôi làm công cụ, đều phải trả một cái giá tương xứng.”

“Nhà họ Lâm, Cao Viễn… Trò chơi của các người có lẽ mới chỉ bắt đầu, nhưng cuộc phản công của Lâm Vãn Ý này, từ giây phút này, chính thức khai hỏa.”

“Lần này, tôi sẽ không chỉ tiễn các người đi. Tôi sẽ khiến tất cả các người phải quỳ xuống trong địa ngục thực sự mà các người đã dày công tạo ra!”

END.

Danh sách chương

3 chương
20/04/2026 12:09
0
20/04/2026 12:09
0
20/04/2026 12:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu