Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ba Thẩm cũng chẳng thay đổi là bao, thức tỉnh Dị năng trông ông còn phong độ hơn trước. Sau khi tâm tình một hồi với ba, tôi cảm thấy mệt lả nên lại chìm vào giấc ngủ.
18.
Tôi không ngờ Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên lại đến nhanh như vậy. Hơn nữa còn là trong một tình huống khó xử đến thế.
Sau khi nghỉ ngơi vài ngày, cuối cùng tôi cũng có thể ra ngoài phơi nắng. Vừa mới vươn vai một cái, một gã đàn ông vạm vỡ tóc vàng mắt xanh bỗng sáng rực mắt, hùng hổ tiến về phía tôi.
Gã chộp lấy đôi bàn tay tôi bao bọc trong lòng bàn tay gã. Đôi mắt gã phát sáng, nói thứ tiếng Hán lơ lớ với tông giọng cực đại: "Ồ lạy Chúa tôi! Nhìn xem tôi đã phát hiện ra thứ gì này! Một trái tim phương Đông xinh đẹp tuyệt trần! Mái tóc đen của em thật quyến rũ! Honey, tôi đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên mất rồi, em có thể làm vợ tôi được không?"
Đúng lúc đó, Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên vừa vặn xuống xe. Cả hai trông vô cùng phong trần, râu ria lởm chởm, đôi mắt đen thẫm đồng thời nhìn về phía chúng tôi.
Tôi theo bản năng nhìn lên thanh màu đỏ trên đầu hai người họ. Chúng dài ra với tốc độ chóng mặt, chạm đỉnh trong những dấu chấm than chói mắt, cuối cùng như không chịu nổi sức ép mà n/ổ tung ngay trên đầu họ.
Cái gì vậy trời! Chuyện gì thế này?!
Trực giác khiến tôi dùng sức rút tay ra, hỏa tốc từ chối: "Xin lỗi! Tôi có người mình thích rồi!"
Gã đàn ông tóc vàng than ngắn thở dài, lại cầm tay tôi lên hôn nhẹ một cái: "Ồ! Tiếc quá! Honey, đợi đến ngày em thay lòng đổi dạ, chào mừng em đến tìm tôi!"
Cảm nhận được hai ánh nhìn dường như muốn g.i.ế.c người, gã tóc vàng rùng mình một cái, lầm bầm tiếng Anh rồi bỏ đi.
Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên bước đến trước mặt tôi. Trong phút chốc, tôi bỗng thấy có chút e dè khi gặp lại người thân, "Anh, anh Thừa Diên..."
Thẩm Hoài Viễn ôm chầm lấy tôi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tôi: "Chân Chân, cảm ơn em..."
Tôi vô thức ôm lấy lưng anh: "Cảm ơn em chuyện gì?"
Lục Thừa Diên giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu. Lúc này anh ấy dường như tạm thời đình chiến với Thẩm Hoài Viễn, cả hai đều cùng chung một cảm xúc: "Cảm ơn vì em vẫn còn sống."
19.
Ba chúng tôi cùng ăn một bữa cơm với ba mẹ. Sau bữa ăn, ba mẹ sắp xếp chỗ ở cho hai người họ.
Buổi tối, Thẩm Hoài Viễn đến phòng tôi. Đầu tiên anh ngồi xuống cạnh tôi, rồi kể cho tôi nghe chuyện về Trần Tinh Miên.
Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên ngay từ lần đầu gặp Trần Tinh Miên đã thấy người này có gì đó không ổn, nhưng không tìm ra điểm bất thường nào. Thấy tôi thực tâm coi cậu ta là bạn, họ cũng nhắm mắt làm ngơ.
Ngày tôi mất tích, trực giác của họ mách bảo chuyện này không thể không liên quan đến Trần Tinh Miên. Thế là họ nh/ốt cậu ta lại, tẩn cho một trận ra trò. Sát khí của hai người quá nặng, Trần Tinh Miên không chịu nổi nên đã khai sạch sự thật.
Cậu ta là một kẻ xuyên sách mang theo Hệ thống. Thế giới chúng tôi đang sống thực sự là một cuốn tiểu thuyết, nhưng nhân vật chính là tôi, chứ không phải cậu ta. Cậu ta sai Hệ thống đưa những tình tiết giấc mơ sai lệch vào trí n/ão tôi, lại còn dùng Hệ thống để ám thị nhằm tăng cường những thông tin sai trái đó, bày ra một màn ly gián.
Còn cậu ta thì nhờ Hệ thống mà thức tỉnh Dị năng hệ Chữa Trị, muốn tìm một con đường tắt để tạo mối qu/an h/ệ tốt với Thẩm Hoài Viễn và những người khác. Trần Tinh Miên nói cậu ta đố kỵ vì tôi nhận được sự sủng ái của quá nhiều người, nên muốn thay thế vị trí của tôi. Vì tôi là nhân vật chính, không thể bị g.i.ế.c bởi ngoại lực, nên chỉ khi chính tôi tự nguyện muốn c.h.ế.t, cậu ta mới đạt được mục đích.
Và cậu ta quả thực rất hiểu tính cách của tôi, biết tôi không muốn trở thành gánh nặng. Cậu ta đã chuyển hóa á/c ý của mình dành cho tôi thành thanh tiến độ màu xanh lá. Lại tráo đổi thanh tiến độ của Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên thành màu đỏ m.á.u đầy điềm gở. Cứ như vậy, từng bước liên kết ch/ặt chẽ khiến tôi bước vào cái bẫy mà cậu ta đã giăng sẵn.
Do bị người bản địa phát hiện, Trần Tinh Miên đã bị Hệ thống trừng ph/ạt và thoát khỏi cái x/á/c đó.
Tôi sờ mũi: "À... hóa ra trông em có hơi ngốc nhỉ?"
Thẩm Hoài Viễn trầm giọng: "Không trách em được, là do anh đối với em vẫn chưa đủ tốt. Nếu anh đủ tốt với em, em đã không hoài nghi việc anh thật lòng yêu em hay là chán gh/ét em."
"... Hả, hả...?" Bây giờ thì tôi thực sự ngốc luôn rồi.
Thẩm Hoài Viễn đột ngột đ/è tôi xuống giường. Ánh mắt anh bùng ch/áy hai ngọn lửa kinh người: "Chân Chân, anh không muốn nhẫn nhịn nữa."
Tôi còn chưa kịp định thần sau hai chữ "yêu em" kia, nụ hôn nóng bỏng đã bao phủ lấy tôi như vũ bão, chặn đứng mọi lời định nói.
Thẩm Hoài Viễn là người học gì cũng rất nhanh. Ban đầu anh hôn khiến tôi thấy đ/au, nhưng sau đó thì cứ như tự thông suốt vậy. Đầu lưỡi anh không chút kiêng dè mà công thành đoạt đất.
Ánh mắt tôi dần mất tiêu cự, những sự kháng cự yếu ớt đều bị anh dịu dàng đ/è xuống. Giữa nụ hôn nồng ch/áy, anh khẽ hỏi: "Chân Chân, em có biết thanh tiến độ mà em nhìn thấy thực chất là gì không?"
"Hửm?"
Anh lại hôn xuống: "Tốt nhất là em đừng nên biết thì hơn."
Hôn cho đến khi tôi lả đi, anh mới đặt tôi vào trong chăn: "Nghỉ ngơi cho tốt, anh sẽ không rời xa em dù chỉ nửa bước nữa đâu."
Chương 15
Chương 41.
Chương 7
Chương 7
Chương 29
Chương 13: HẾT
Chương 7
Chương 10: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook