Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hạnh Nhi đến viện của ta, quỳ xuống: "Phu nhân rộng lượng, Hạnh Nhi nguyện làm tỳ nữ, hầu hạ bên cạnh phu nhân."
Ta không hiểu đầu đuôi ra sao: "Ta không rộng lượng, cũng không muốn đâu."
Lâm Hạnh Nhi không nói, cúi đầu dập đầu chan chát, nền đ/á cứng rắn bị nàng ta dập đến phát ra tiếng "bốp bốp".
Ta thừa nhận, ta đ/au lòng.
Quả nhiên không hổ là đối thủ đã "đấu đ/á nội bộ" một năm, hiểu rõ điểm yếu của ta như lòng bàn tay.
Ta đ/au lòng nói: "Mau đừng dập đầu nữa, dập hỏng rồi thì sao… Tấm đ/á này phải tốn năm ngàn lượng bạc đấy!"
Lâm Hạnh Nhi toại nguyện trở thành tỳ nữ của ta, không còn đối đầu với ta nữa.
Diệp Linh vừa mới vào cửa, hiếu thảo ngoan ngoãn, yên tĩnh.
Nói dối!
Tiểu thiếp mà im lặng, chắc chắn đang giở trò.
Diệp Linh không biết đang làm trò gì nữa.
Tiền công hai lượng bạc của nàng ta không dùng, nhất quyết muốn tiết kiệm; Hoa quả bánh ngọt được cung cấp không ăn, nhất quyết chỉ ăn cháo trắng dưa muối; Quần áo may đo không mặc, nhất quyết tự mình c/ắt may; Mỗi ngày dậy sớm thức khuya, cặm cụi rửa rau, nấu cơm, vá quần áo, giặt giũ, phơi phóng.
Trong sân, những bông hoa xinh đẹp bị nàng ta nhổ đi, trồng rau cải, nuôi gà vịt, cả ngày ồn ào "chi chi ga ga", khắp nơi đều là phân gà.
Giờ thì hay rồi, lại phải dọn dẹp phân mỗi ngày, thu gom lại để ủ phân cho rau.
Thế là gà nuôi rau, rau nuôi gà, Diệp Linh ngày đêm lao lực, mệt đến không thẳng lưng nổi.
Một hôm, đi ngang qua sân của ta, liếc mắt nhìn một cái, mắt nàng ta trợn tròn.
Ta ngồi trên xích đu, thong thả ăn vặt, xem sổ sách, trên chiếc bàn đ/á phía trước, lác đ/á/c bày ra năm sáu món ăn nhẹ.
Xung quanh có bốn năm tỳ nữ, một người cầm ô, một người phe phẩy quạt, một người bóc nho, một người bóc hạt phỉ.
Lại còn có một tiểu công tử với ngũ quan sắc sảo, dáng người cường tráng, đang nướng thịt cừu trên giá sắt.
Diệp Linh sải bước tiến lên: "Phu nhân thật là phô trương, ngay cả phu quân cũng bị lép vế! Người xưa nói lấy chồng phải theo chồng, phu nhân làm vậy là trái lẽ trời rồi, đức không xứng vị, chi bằng để thiếp làm chính thê!"
Lâm Hạnh Nhi đang bóc hạt phỉ, đột nhiên dừng lại, lao lên, "Chát chát" hai cái t/át tai vang dội: "Trước mặt phu nhân, không dung túng cho ngươi làm càn!"
Sau đó thừa lúc Diệp Linh chưa kịp phản ứng, lập tức lùi về bên cạnh ta, cúi đầu tiếp tục bóc hạt phỉ.
Kim Đào vừa bóc nho, vừa lén hỏi nàng ta: "Sướng không?"
Lâm Hạnh Nhi gật đầu mạnh mẽ: "Sướng c.h.ế.t đi được!"
Diệp Linh bị đ/á/nh cho ngớ người, không thể tin được: "Phu nhân, người cứ để tỳ nữ đ/á/nh ta sao?"
Ta đã lâu không "đấu đ/á nội bộ", cảm thấy ngứa miệng, hào hứng nói: "Khoan đã. Ngươi nói đi, ta đức không xứng vị ở chỗ nào?"
Diệp Linh bị ta dẫn dắt sang chuyện khác, quên mất chuyện bị đ/á/nh, mặt đầy tự tin đáp: "Phu nhân không hiếu kính với mẹ chồng, không giống ta mỗi ngày đều đ.ấ.m bóp vai, bóp chân, dâng trà rót nước cho bà."
13.
Ta "ồ" một tiếng:
"Nhưng bà ta tiêu tiền của ta."
Diệp Linh nghẹn lại, tiếp tục nói: "Phu nhân không biết quan tâm phu quân, không như ta mỗi ngày đều hầu hạ phu quân rửa mặt súc miệng, thay y phục, dùng bữa."
Ta nói: "Nhưng hắn cũng tiêu tiền của ta."
Diệp Linh có chút uất ức, lại nói: "Phu nhân không làm tròn bổn phận thê thiếp, không như ta một lòng nghĩ cho Lư gia, muốn sinh một đứa con trai kháu khỉnh."
Ta nói: "Nhưng đứa bé cũng sẽ tiêu tiền của ta."
Diệp Linh rất không phục: "Trong mắt phu nhân chỉ có tiền bạc thôi sao? Phu nhân phung phí như vậy, bình thường phải cần bốn năm người hầu hạ, dù có núi vàng núi bạc cũng sẽ có ngày tiêu tán hết!"
Ta lập tức phủ nhận: "Ta rất tiết kiệm."
Thấy nàng ta không tin, ta vẻ mặt chân thành: "Ví dụ như, có một tỳ nữ, ban ngày pha trà cho Lư Đình, buổi tối lại rửa chân cho ta. Một người dùng cho hai việc, rất hời."
Vẻ mặt Diệp Linh cứng đờ. Dường như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trắng bệch, nôn khan vài cái.
Ta vừa thưởng thức màn đổi sắc của nàng ta, vừa bóc nho ném vào miệng.
Diệp Linh thấy vậy lại nhảy dựng lên: "Trên bàn phu nhân có nhiều hoa quả như vậy, ăn hết sao? Nghe nói trong bếp nhỏ của chính viện, xào rau phải cho mỡ heo, hầm thịt phải cho hơn chục loại gia vị, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng không phung phí như vậy đâu! Nông dân trồng trọt, nuôi heo nuôi gà vất vả thế nào, phu nhân có từng thấu hiểu không?"
Ta nghiêng đầu: "Cho nên ta mới bỏ tiền ra m/ua đấy. Nông dân ki/ếm được tiền, ta thỏa mãn được khẩu vị, tỳ nữ được thêm bữa ăn. Ngoại trừ ngươi, có ai không hài lòng?"
Ta nhàn nhạt nói tiếp: "Ta nghe nói, ngươi đã cho dừng việc cung cấp hoa quả bánh kẹo cho sân nhỏ rồi? Lão bá b/án hoa quả lo lắng đến mức miệng nổi đầy mụn rộp, cứ hỏi mãi hoa quả của ông ấy có vấn đề gì, tại sao không lấy nữa? Mất đi đơn hàng này, ông ấy chỉ có thể dọc đường rao b/án, không chỉ mệt mỏi hơn mà còn có những thứ không b/án hết, mất trắng không ít. Ngươi tưởng tiết kiệm được vài đồng bạc mà đắc ý, người khác lại mất đi kế sinh nhai."
Ta lắc đầu: "Muốn làm Chủ mẫu, lại keo kiệt chút tiền bạc này, thật đáng để người khác chê cười. Hôm nay dừng hoa quả, ngày mai bớt quần áo, ngày mốt c/ắt giảm giao tế. Lư Đình mặt vàng mày xanh, quần áo vá víu đi làm việc, người khác sẽ nhìn như thế nào? Tiền lễ vật khi giao thiệp không đủ, làm sao có thể thăng tiến trên quan trường? Thật là không thể ra thể thống gì, lát nữa Trưởng công chúa và các vị phu nhân tiểu thư đến, ngươi đừng ra ngoài làm mất mặt nữa."
Sắc mặt Diệp Linh trắng bệch, h/ồn vía bay đi đâu không biết, lẳng lặng rời đi.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook