Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vảy sạch sẽ.
Kích thước cũng không lớn.
Tám chín phần là thú cưng nhà ai nuôi rồi chạy mất, không hiểu bằng cách nào rơi xuống ban công nhà tôi.
Tôi lập tức lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, đăng vào nhóm cư dân.
“Ai mất rắn cảnh không?”
“Rơi xuống ban công nhà tôi rồi.”
Tin vừa gửi đi, trong nhóm lập tức có rất nhiều người nổi lên.
“Đẹp vậy.”
“Cậu không sợ à?”
“Gan lớn thật.”
“Trông ngoan quá.”
“Rắn gì thế?”
Bình luận rất nhiều.
Nhưng chẳng có ai đứng ra nhận mình là chủ.
Tôi cũng không vội.
Lục một hồi trong nhà, vừa hay tìm thấy một chiếc hộp kính trong suốt khá lớn.
Tôi vốn không sợ rắn.
Mà rắn cảnh nuôi trong nhà bình thường cũng khá hiền.
Thế là chẳng nghĩ nhiều, trực tiếp đưa tay định nhấc nó vào hộp.
Con rắn quả thật không cắn.
Cũng chẳng giãy.
Nhưng ngay khi tôi vừa nắm lấy thân nó, chiếc đuôi trắng đã vòng một cái, quấn ch/ặt lấy cánh tay tôi.
Tôi hơi bất ngờ.
Vảy của nó cực kỳ trơn.
Chạm vào lạnh lạnh.
Hoàn toàn không nhớp nháp như nhiều người tưởng tượng.
Ngược lại còn khá dễ chịu.
Tôi thấy mới lạ nên bất giác nghịch thêm một lúc.
Sau đó phát hiện con rắn dường như thật sự rất thích được tôi chạm vào.
Nó lười biếng nằm dài trong lòng bàn tay.
Đầu dựa lên cổ tay.
Chiếc đuôi thon dài cũng mềm nhũn chẳng muốn động.
Tôi bật cười.
“Thích tao à?”
Con rắn đương nhiên không trả lời.
Chỉ thè lưỡi.
Rắn là động vật biến nhiệt.
Tôi lại là sinh viên thể thao, nhiệt độ cơ thể vốn cao hơn người bình thường một chút.
Có lẽ nó chỉ thích hơi ấm trên người tôi.
Tôi chơi với nó thêm một lúc mới nhớ tới chuyện cho ăn.
Trong tủ lạnh có sữa.
Có trứng.
Có th!t.
Tôi thử vài thứ.
Không ăn.
Cuối cùng đành lên mạng tìm hiểu, mới biết rất nhiều loại rắn thích thức ăn sống như chuột nhỏ, giun hoặc một vài loại động vật khác.
Tôi nhìn danh sách mà đ/au đầu.
Nhà tôi sạch thế này.
Đào đâu ra chuột với giun?
May mà rắn không cần ăn mỗi ngày.
Một hai hôm không ăn cũng chẳng có vấn đề lớn.
Tôi quyết định chờ thêm.
Nếu ngày mai vẫn không tìm được chủ thì mang nó tới cửa hàng thú cưng hoặc b/ệnh viện thú y hỏi thử.
Tới tận tối, trong nhóm cư dân vẫn không ai đứng ra nhận.
Tôi sợ tin nhắn bị trôi nên còn đặc biệt in giấy tìm chủ, dán cả dưới lầu lẫn cổng khu dân cư.
Kết quả vẫn chẳng có gì.
Tôi ngồi trên sofa.
Nhìn con rắn trắng trước mặt.
“Không phải chứ.”
“Thật sự bị người ta bỏ rồi à?”
Con rắn thè lưỡi.
Sau đó bắt đầu bò về phía tôi.
Tôi đưa tay chặn đầu nó.
“Này.”
“Mày thích bò lên người tao thế à?”
Nó chẳng quan tâm.
Tiếp tục tiến tới.
Tôi vốn không sợ rắn nhưng vẫn cảm thấy hành vi này hơi kỳ lạ.
Theo hiểu biết ít ỏi của tôi, rắn cảnh dù hiền cũng không phải loại thích dính người đến thế.
Con này…
Không phải bị b/ệnh chứ?
Tôi cau mày, hơi lo lắng nhìn nó.
Đang cân nhắc có nên mang tới b/ệnh viện thú y ngay trong tối hay không thì chỉ lơ là vài giây, con rắn đã “vèo” một cái chui thẳng vào dưới vạt áo tôi.
“Này!”
Tôi gi/ật mình.
Nó còn không ngừng cọ cọ, định tiếp tục chui sâu hơn.
Lớp vảy lạnh lẽo lướt qua làn da vẫn còn nóng sau một ngày tập luyện.
Cảm giác tương phản quá rõ.
Gần đây lịch tập của tôi dày đặc.
Cũng đã khá lâu không thả lỏng.
Cơ thể lập tức phản ứng.
Tôi cứng người.
Sau đó nhanh chóng túm lấy đuôi nó, kéo thẳng ra ngoài.
Con rắn trắng rõ ràng vô cùng bất mãn.
Thân mình cuộn lại giữa không trung.
Vùng vẫy rất mạnh.
Tôi nhìn nó một lúc.
Khỏe thế này chắc chắn chẳng giống bị b/ệnh.
Tôi tiện tay đặt nó lên sofa.
“Ở yên đó.”
Sau đó quay người đi thẳng vào phòng tắm.
Tôi thích sạch sẽ.
Nhu cầu cá nhân lại tương đối cao.
Cho nên trong phòng tắm cũng chuẩn bị khá đầy đủ đồ dùng riêng.
Tôi nhìn phản ứng của bản thân, thấp giọng m/ắng một câu.
“Mẹ nó.”
Có đôi lúc tôi thật sự gh/ét việc mình là 0.
Bên ngoài rõ ràng to x/ác thế này.
Kết quả sở thích lại hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của người khác.
Ánh mắt tôi lướt qua một loạt đồ dùng trên bồn rửa.
Cuối cùng dừng lại ở món mới m/ua có tạo hình đầu rắn.
Vừa m/ua cách đây không lâu.
Còn chưa dùng lần nào.
Tôi định tự mình giải quyết cho xong rồi tắm.
Nhưng ngay lúc chuẩn bị bắt đầu, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Món đồ vẫn nằm ở trước mắt.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo trên da lại chân thật tới mức kỳ lạ.
Tôi mở mắt.
Ngay sau đó phát hiện cả người bỗng mềm nhũn.
Tay chân chẳng còn sức.
Hơi thở cũng nóng lên từng chút.
“Chuyện gì…”
Tôi khó khăn mở miệng.
Tầm mắt vô tình rơi lên tấm gương phủ đầy hơi nước.
Trong lớp sương mờ, một bóng trắng chậm rãi hiện ra.
Là con rắn kia.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị nó quấn ch/ặt.
Sau đó…
Chuyện xảy ra trong đêm ấy hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của một người bình thường như tôi.
Đến sáng hôm sau, khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được chỉ là mệt.
Rất mệt.
Ký ức tối qua hỗn lo/ạn đến mức tôi hoàn toàn không muốn nhớ kỹ.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cổ họng khô khốc như sắp ch/áy.
Một dòng chất lỏng lạnh lạnh, mang vị ngọt nhàn nhạt chảy qua môi, xuống cổ họng.
Cảm giác khó chịu lập tức dịu đi.
Đồng hồ sinh học vẫn chính x/ác đến đáng gh/ét.
Bảy giờ rưỡi.
Tôi mở mắt.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi lại không muốn xuống giường.
Cơ thể mệt tới mức chỉ muốn ch/ôn mình trong chăn ngủ tiếp.
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 8
10
Chương 12
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook