5.
Nhưng mà ngặt một nỗi Cố Ngôn không còn sở thích nào nữa, khi về nhà, ngoại trừ ngồi trên sofa xem hoạt hình ăn bim bim thì là nằm cạnh xem tôi vẽ.
Là một họa sĩ minh họa tự do, tôi đột nhiên cảm thấy mình không còn tự do nữa.
Anh ấy có lẽ cũng cảm nhận được thế nên sau khi ăn tối xong, anh ấy tự giác xuống nhà đi dạo, mãi đến chín giờ hơn mới quay lại.
Lúc đầu tôi cảm thấy có chút áy náy, cho đến tối nay có một vài ông bác đến gõ cửa nhà tôi.
Họ xin tôi đừng để Cố Ngôn ra ngoài, có ra ngoài cũng đừng cho anh đến tìm bọn họ nữa.
Lúc này tôi mới biết hóa ra mấy ngày nay anh ấy ở dưới lầu chơi cờ cùng mấy ông bác, trên bàn cờ như trên ch/iến tr/ường, không nể mặt một ai, khiến cho một ông bác được mệnh danh là bách chiến bách thắng t/ức đến nỗi lên t/ăng x/ông phải nh/ập v/iện c/ấp c/ứu.
Tôi yên lặng nhìn Cố Ngôn vẻ mặt ngơ ngác đang ôm đồ ngủ chuẩn bị đi tắm
Sau khi tiễn họ đi, tôi đang đ/au đầu nghĩ cách xử lý kh/ủng h/oảng Cố Ngôn gây ra như thế nào.
Đột nhiên, tiếng hét phát ra từ phòng tắm.
Giây tiếp theo, Cố Ngôn như một cơn lốc xoáy tông cửa nhà tắm lao ra chui vào trong ng/ực tôi.
Anh nhắm mắt lại và nói, "Có qu/ái v/ật trong phòng tắm."
Tôi chật vật nói: "Trước tiên anh leo xuống, em đi xem thử."
"Anh không xuống, con qu/ái v/ật đó nó sắp đến đây rồi."
"......"
Tôi nhìn anh ấy trần trụi bấu vào người tôi, trong nháy mắt tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.
"Em không ôm anh được."
"Em có thể, em có thể."
"Cố Ngôn, anh đàn ông lên được không?"
"Không được."
"Vậy trước tiên anh mặc quần áo vào trước đi."
"Nhưng anh còn chưa tắm xong."
"..."
Khuyên nhẹ nhàng không ăn thua, tôi chuyển qua d/oạ n/ạt, mãi cuối cùng cũng dỗ được anh ấy buông tôi ra.
Tôi tìm trong phòng tắm cả buổi thì phát hiện con qu/ái v/ật mà Cố Ngôn nói chỉ là một con gián.
Nhà ở đây hằng ngày đều có người dọn dẹp, rác cũng được đổ thường xuyên.
Xảy ra chuyện này chỉ có một khả năng.
Tôi hỏi Cố Ngôn, người đang dè dặt nép sau cửa chỉ chừa mỗi cái đầu ló ra, "Anh lại lén nấu ăn khi em không ở nhà phải không ?"
Chỉ có khi anh ấy nấu ăn mới khiến mọi thứ bị n/ổ và bay khắp nơi.
Cố Ngôn chột dạ vội quay đầu đi.
Nhìn biểu hiện đó thì trăm phần trăm là tôi đoán đúng rồi.
Tôi đ/au đầu nhìn anh ấy, thực sự giống hệt một đứa trẻ to x/á/c.
Bình luận
Bình luận Facebook