Bởi vì búp bê m/a là thực thể, nên người nhà họ Từ đều nhìn thấy được mọi hành động của nó.
Cộng thêm sau đó có quá nhiều tiểu q/uỷ, âm khí trong nhà cực mạnh, lúc này dẫn đến việc người nhà họ Từ cũng nhìn thấy đám tiểu q/uỷ có khuôn mặt dữ dằn đó.
Búp bê m/a vốn đã bị loại trừ, vật âm còn lại chỉ cần trả trở về, xin lỗi đàng hoàng, đ/ốt bỏ một số thứ, xoa dịu oán khí của chủ cũ là được.
Nhưng Từ San nói, búp bê m/a là một người tự xưng là đạo sĩ Mao Sơn tặng cho cô ta.
Từ sau khi búp bê m/a vào nhà, những vật âm kia giống như mọc chân mà tự mình chạy đến trước cửa nhà Từ San vậy.
Từ San bị tiền tài làm cho mụ mị nên đã bí mật mang về nhà, đồng thời nói dối rằng mình tự m/ua.
Thực tế thì chính cô ta cũng không biết, chủ của những món đồ này là ai.
Tôi chợt cảm thấy sự việc này dường như càng lúc càng có gì đó không ổn.
Tôi lấy sinh thần bát tự của Từ San.
Quả nhiên là người sinh vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm mà.
Đây là muốn dùng vật âm thu hút h/ồn m/a, cho búp bê m/a hấp thụ á/c q/uỷ.
Cuối cùng, sau đó lợi dụng Từ San có số mạng âm là có thể biến búp bê m/a thành niên thành q/uỷ vương.
Một khi q/uỷ vương xuất hiện, e là thế gian này sẽ hỗn lo/ạn?
Rốt cuộc là người nào, lại đi/ên cuồ/ng mất trí như này?
Nhớ đến những lời con búp bê m/a nói trước khi biến mất, trong lòng tôi mơ hồ có một vài suy đoán.
Tìm được chủ của những vật âm này, có lẽ có thể tìm được một vài manh mối.
Tôi đơn giản bày một trận pháp, đặt tất cả vật âm vào trong trận pháp, nhắm mắt bắt quyết.
Rất nhiều đốm sáng trắng nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường chui vào trong các món đồ, những thứ đó dần dần biến thành một đống giấy vụn.
Tôi nghe thấy có người hít sâu, cùng với tiếng tim vỡ vụn.
“Hu hu hu, túi xách của tôi, son môi của tôi, mỹ phẩm chăm sóc da của tôi… a.”
Từ San nhắm ch/ặt hai mắt, ngất xỉu.
Tôi lắc lắc đầu.
Con người ấy à! Không phải đồ của mình, tốt nhất đừng nên động vào.
Bình luận
Bình luận Facebook