Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta trấn an Trịch Nhan, hóa thành Hồ Lai đi ra ngoài, đối phó với hòa thượng.
Vị hòa thượng kia là nhục thể phàm th/ai, chỉ có pháp lực nhỏ như hạt vừng.
Nhưng Trương Tam bên cạnh hắn lại không thể xem thường.
Hòa thượng nhìn ta, đ/au lòng nói: “Thí chủ, trong trạch viện nhà ngươi yêu khí ngút trời, ngươi cũng ấn đường phát đen, yêu nghiệt quấn thân, mỹ nhân ngươi sắp cưới, là một con rắn!”
Ta mặt mày bình thản nhìn hắn: “Rồi sao?”
Hòa thượng ngẩn người, há miệng, cứng họng không thốt ra được một chữ nào.
“Ta chính là thích mỹ nhân rắn đó, ngươi có ý kiến gì sao?”
“Ngươi kỳ thị sở thích sao? Ta không tr/ộm không cư/ớp, cùng yêu xà vạn năm song phương hữu tình, có cản trở gì đến ngươi?”
“Chó đ/ộc thân thấy chúng ta có đối tượng nên khó chịu đúng không?”
Khuôn mặt hòa thượng lúc đỏ lúc trắng như đèn chiếu. Hắn lắp bắp nói: “Không phải, ngươi làm như vậy thật sự là hồ đồ... à?”
Đang lúc hòa thượng nghi ngờ nhân sinh, ta lại thấy bóng đen đột nhiên động thủ, điều khiển cái bát trong tay hòa thượng đ.á.n.h về phía ta.
Đánh lén à!
Ta biết vị hòa thượng này không có bản lĩnh gì, nhưng cái bát của hắn lại là pháp khí thật, có chút lợi hại.
Ta vội vàng thi pháp chống đỡ, lúc này trong lòng lại thịch một cái.
Mắc bẫy rồi.
Quả nhiên, hòa thượng thấy ta dùng yêu lực, hai mắt sáng rực, sợ người khác không biết, la lên như cái loa: “Thì ra ngươi mới là yêu vật!”
Bóng đen ở bên cạnh giúp sức, ta làm sao đ.á.n.h lại hai tên này, c.h.ử.i bới một trận rồi bị thu vào trong cái bát.
Đáng lẽ không nên đến cái nhân gian c.h.ế.t tiệt này!
Pháp Hải (Hòa thượng) và Trương Tam (Bóng đen) chuẩn bị th/iêu c.h.ế.t ta trước mặt bá tánh.
Ta bị trói trên giàn hỏa th/iêu, trông như một anh hùng hiên ngang tử nghĩa.
Trước khi hành hình, bóng đen cười lạnh đi đến, làm công tác tư tưởng cuối cùng cho ta, “Ngươi hối h/ận bây giờ vẫn còn kịp.”
“Ngươi xem, ngươi gặp nguy hiểm, Trịch Nhan chỉ lo tự bảo vệ mình, đến giờ vẫn không lộ diện.”
“Ngươi giao lầm tâm tư rồi, Phi Nhứ.”
Ta nhướng mày nhìn hắn, “Ngươi hiểu cái quái gì? Ngươi có biết cái gì gọi là lương duyên truyền đời không? Trong bụng Trịch Nhan có con của ta, đứa bé này thực sự có hoàng vị để kế thừa đấy.”
Nụ cười của bóng đen đông cứng trên mặt.
“Ta không như ngươi, đến giờ vẫn chưa có đối tượng.”
“Ồ, không đúng, ngươi không có thân thể, không thể sinh hài tử.”
Bóng đen trực tiếp bị ta chọc phá phòng (nổi đi/ên), hắn nghiến răng hét lớn: “Yêu nghiệt này, tội không thể dung thứ, hành hình!”
Ta có chút căng thẳng. Ta là Hoa yêu, sợ nhất là lửa, bóng đen thật sự rất biết cách nắm thóp ta.
Ngọn đuốc được bá tánh châm lửa, cha mẹ Hồ gia ở dưới khóc như mưa.
Không lẽ nào, không lẽ nào, thường thì lúc này phải có người đến c/ứu chứ!
Lửa l.i.ế.m vào y phục ta, mặt ta đã trắng bệch vì sợ.
Không đến nữa là ta c.h.ế.t thật đấy!
Đột nhiên!
Một tiếng nước lớn ào ào vang lên bất ngờ. Nước lớn ngập trời đổ xuống, bá tánh hoảng lo/ạn chạy tứ tán.
Nước tràn ngập pháp trường, khí thế hùng vĩ.
Trong dòng nước mênh mông, Trịch Nhan như thần tiên vung đuôi rắn, dùng pháp thuật đổ từng đợt nước lên đầu mọi người.
Ta bị dội thành gà ướt một lúc lâu, hắn mới chợt nhớ ra, dùng đuôi vớt ta ra khỏi nước, cột vào bên cạnh hắn.
“Người ngầu quá!” Ta không khỏi cảm thán.
Tai Trịch Nhan hơi đỏ, hắn không để ý đến ta, dồn hết sức lực đối kháng với bóng đen.
Bá tánh bên dưới la hét, h/oảng s/ợ.
Họ nói: “Con đại xà kia chắc chắn đã ăn rất nhiều người, nếu không bụng hắn sao lại to như vậy.”
“Thật đ/áng s/ợ, mất hết nhân tính./!”
“Nhất định phải th/iêu c.h.ế.t tai họa này!”
Ta dám chắc chắn Trịch Nhan đã nghe thấy những lời này. Nhưng hắn không hề lay động, chỉ chuyên tâm đối phó với bóng đen, tâm lý cực kỳ tốt.
Hắn nhịn được, ta không nhịn được. Ta hướng về phía bá tánh phàm nhân bên dưới hét lớn: “Bụng hắn to là vì m.a.n.g t.h.a.i con của ta! Sao nào, không phục à?”
“Không phục thì lên đây đ.á.n.h với ta một trận!”
“Phàm nhân khó ăn như vậy, ăn vào sẽ bị tiêu chảy đấy, các ngươi đừng quá tự luyến có được không!” Vì quá kích động, giọng ta đã bị lạc.
Trịch Nhan lại tối sầm mặt. Hắn dội nước khắp Giang Nam, rồi mang ta đi, để lại một đoạn truyền thuyết tại địa phương.
Có người viết thành thoại bản “Đại Xà và Tiểu Kiều Phu Của Nàng”, lưu truyền rộng rãi.
Một thời gian dài sau ta mới nhận ra. Hứa Tiên, hóa ra chính là ta?
9.
Ta theo Trịch Nhan trở về Yêu giới, nhưng lại phát hiện trong thời gian Trịch Nhan vắng mặt, bóng đen đi/ên cuồ/ng châm ngòi, lại châm ngòi ra một đám quân phản lo/ạn, tùy tiện hoành hành trong Yêu giới, chiếm cứ Yêu Hoàng Điện của Trịch Nhan.
“Việc này phải làm sao, Ngài còn có thể chiến đấu sao?” Ta lo lắng nhìn Trịch Nhan.
Trịch Nhan thở dốc một hơi, “Đám quân phản lo/ạn này vốn là do ta dẫn rắn ra khỏi hang, cố ý buông lỏng, tất cả đều nằm trong sự sắp xếp của ta.”
Thế thì tốt rồi, ta thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng ta sắp sinh rồi, trong vòng hai canh giờ.”
“...”
Ta suýt nữa quỳ xuống lạy hắn.
Cuối cùng không còn cách nào, ta đành lén đưa hắn về quê nhà của ta.
Đây là nơi an toàn nhất ta từng ở, trong khe hẹp của vách núi, nơi hoa cỏ khó sống nhất, có một cây tùng giữa vách đ/á.
Ta vẫn luôn cẩn thận hút chất dinh dưỡng của nó, nó làm như không thấy ta, dường như không bận tâm đến sự tồn tại của ta.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook