Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lưu công công: "Nhưng Cố tướng, Bệ hạ chỉ còn lại mấy người lão thần thôi. Cái thân già này chống đỡ nổi mấy đường đ/ao ki/ếm vì Bệ hạ đây?"
"Nếu đảng phái của Thái hậu thực sự đắc thắng, đừng nói là kẻ hoạn quan này, e là thiên hạ cũng gặp tai ương!"
Nghe tiếng lão thái giám bên ngoài, lòng ta cũng chẳng màng được đây có phải là một cái bẫy khác của Tiêu Dận hay không, "Chuẩn bị ngựa, bản tướng đích thân đi thanh lý môn hộ."
T.ử Cấm Thành đèn đuốc sáng trưng, nhưng yên tĩnh đến phát sợ. Ta cưỡi ngựa đến trước hành cung. Thái hậu cùng binh mã đã dàn trận sẵn ở đó.
"Cố tướng quả là th/ủ đo/ạn cao cường, Cấm quân cũng không dám cản ngươi, tự do đi lại chốn T.ử Cấm Thành rộng lớn này, kẻ không biết còn tưởng ngươi mới là Hoàng đế! Ngươi đặt uy nghiêm thiên gia của ta ở đâu?"
Ta ngồi trên lưng ngựa mỉm cười, ngữ khí lạnh lẽo đến chính ta cũng thấy sợ: "Thái hậu, giao Tiêu Dận ra đây, ta để bà được toàn thây."
Thái hậu đầy vẻ kh/inh miệt: "Bệ hạ đã thần trí mê muội, không còn khả năng nhiếp chính, bản cung đành phải nh/ốt hắn trong Hành cung để tránh tổn hại thánh dự!"
Ta nhắm mắt lại, chẳng muốn nghe thêm: "Thật ồn ào." Ta ra lệnh cho cấm quân phía sau: "Bắt lấy!"
Dứt lời, Cấm quân phía sau ùa lên, đ/ao quang ki/ếm ảnh, rất nhanh đã bắt gọn người của Thái hậu.
Ta đ/á văng cửa lớn, thấy Tiêu Dận đang trong kỳ phát tình không còn thần trí. Hắn bị một sợi xích sắt lớn trói ch/ặt, bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Thấy ta mặc giáp trụ, cầm ki/ếm bước về phía mình, hắn chậm rãi nâng mí mắt. Đôi tay r/un r/ẩy chạm vào thanh ki/ếm của ta, "Cố Thanh Hòa, ta luôn muốn thấy dáng vẻ huynh mặc giáp, xông pha trận mạc g.i.ế.c địch. Nhưng khi đó ta còn quá nhỏ, huynh chẳng bao giờ cho ta đi. Ta chỉ có thể ở trong cung chờ tin tức của huynh.Ở phía sau dốc hết sức cung ứng lương thảo cho huynh."
"Mỗi lần huynh về đều mang cho ta vài món đồ chơi nhỏ, ta đều rất thích."
"Đại thần đều bảo ta quan tâm quốc sự, mỗi khi liên quan đến chiến sự đều đích thân lo liệu, nhưng chỉ có ta biết. Ta sợ nhất là tiền tuyến truyền về tin không lành về huynh."
"Huynh trông thanh tú uyển chuyển như thế, sao có thể xông pha trận mạc?"
"Người nhẹ như một cơn gió cũng có thể thổi bay vậy." Hắn vịn vào người ta, chậm rãi gượng dậy, "Đến nay ta đã hiểu rồi, Cố Thanh Hòa, bản thân huynh đã là kẻ mạnh, đ/ao ki/ếm rất hợp với huynh, hoàng cung này không hợp với huynh, ta đúng là quá ng/u ngốc, thế mà còn ảo tưởng muốn giữ huynh lại..."
Ta nhấc ki/ếm, hắn nhìn mũi ki/ếm hướng thẳng về phía mình mà nói: "Huynh g.i.ế.c ta đi, ta là một kẻ quái vật!" Hắn tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt.
"Choảng" một tiếng, ta vung ki/ếm c.h.é.m đ/ứt sợi xích sắt đang trói buộc hắn.
Hắn mở mắt, dùng hết sức bình sinh ôm ch/ặt lấy ta.
Ta vỗ về hắn trong lòng mình: "Đệ không phải quái vật, không phải..."
Đúng lúc ấy, Lưu công công không biết từ góc khuất nào lao ra, thét lớn: "Cẩu Hoàng đế, nếm một ki/ếm của ta!"
Ta căn bản không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng che chắn trước thân hình Tiêu Dận.
Thanh ki/ếm lạnh lẽo vô tình xuyên thấu lồng n.g.ự.c ta. Ta dốc cạn tia sức lực cuối cùng, nén cơn đ/au thấu xươ/ng để đ.â.m mũi ki/ếm trong tay vào thẳng tim Lưu công công.
Mọi thứ dần quy về tĩnh lặng.
Ta nhìn thấy gương mặt hoảng lo/ạn nhất trong cuộc đời này của Tiêu Dận, nước mắt hắn rơi như mưa trên mặt ta, còn nóng hổi hơn cả thanh ki/ếm đang cắm nơi lồng ng/ực.
Hắn ôm ch/ặt lấy ta: "Ta nhất định bảo toàn tính mạng cho huynh, huynh không được c.h.ế.t! Chẳng phải huynh muốn quyền khuynh thiên hạ sao? Chẳng phải muốn làm thiên cổ tội thần sao? Kẻ x/ấu sao có thể c.h.ế.t trước được chứ!"
Ta mỉm cười nhìn hắn: "Tiêu Dận, xin lỗi, ta đã lừa đệ..."
"Thực ra kỳ phát nhiệt vẫn còn cách giải quyết khác. Lần đó chỉ là đ.á.n.h dấu tạm thời, thực ra còn có đ.á.n.h dấu vĩnh viễn nữa..."
"Ta vốn sợ phiền phức, nên vẫn luôn không nói cho đệ biết phương pháp thực sự..."
"Khụ khụ..." Ta thổ ra một ngụm m.á.u tươi, thều thào tiếp lời: "Đệ không phải quái vật, chỉ cần đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, đệ có thể sống một cuộc đời như người bình thường rồi..."
"Là ta quá ích kỷ, đến c/ứu người mà lại không c/ứu cho trót..." Dứt lời, ý thức của ta hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, thứ ta nhìn thấy lại là gương mặt của mẹ. Nhìn những thiết bị y tế chằng chịt trên người, ta hiểu rằng mình đã trở về rồi. Mẹ kích động ôm chầm lấy ta: "Thanh Hòa, con cuối cùng cũng tỉnh rồi, mẹ hứa từ nay không bao giờ ép con đi xem mắt nữa!"
Lúc này ta mới sực nhớ ra, mình bị t.a.i n.ạ.n xe bồn khi đang trên đường đi xem mắt. Nhìn lại mọi thứ ở Thế giới hiện đại, chuyện cũ tựa như khói mây, hư ảo như một giấc chiêm bao.
10.
Tôi dần khôi phục sức khỏe và quay trở lại công ty báo cáo.
Cô đồng nghiệp vừa cầm tách cà phê vừa lầm bầm than vãn với tôi: "Cái vị Tiêu tổng mới tới thật là khó chiều, uống trà mà nhất định phải là Long Tỉnh trước mùa mưa cơ đấy."
Cô ta đảo mắt một cái: "Chắc tưởng kiếp trước mình là Hoàng đế không bằng! Cạn lời."
Ta sững người tại chỗ: "Họ Tiêu sao?"
Cô ta gật đầu: "Phải đó! Tính tình thì cáu kỉnh c.h.ế.t đi được, lát nữa anh vào đó là biết ngay."
Tôi đẩy cửa bước vào, chiếc ghế Chủ tịch xoay lại. Một người đàn ông tóc vuốt ngược ra sau, ngũ quan sắc sảo như tạc, mặt không cảm xúc nhìn tôi: "Cố Thanh Hòa, Chủ nhiệm văn phòng, mời ngồi."
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 13
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook