Xuyên Về Thập Niên 60: Giới Giải Trí Hồng Kông

Lý Điềm Điềm dùng thìa khuấy mấy cái, chỉ ăn được vài miếng rồi lại ngẩn người.

- Tôi ăn không nổi...

Vành mắt đỏ lên, cô ấy lại chạy về phòng.

Ba Lý đưa Lục Mạn Quân về nhà, vô cùng cảm kích:

- Vẫn là cháu có lòng! Hôm nay thật sự cảm ơn cháu, thấy nó chịu ăn được hai miếng cháo chú cũng yên tâm hơn nhiều rồi.

- Không có gì đâu ạ, chuyện nên làm thôi.

Ba Lý nói:

- Thật ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cháu chắc chắn biết chút nội tình đúng không? Nói cho chú biết, có phải ai b/ắt n/ạt Điềm Điềm không?

Đương nhiên Lục Mạn Quân không thể tùy tiện nói.

Lỡ ba Lý cầm dùi cui điện chạy đi tìm Trần Kha thì có khi xảy ra án mạng mất.

- Ai dám b/ắt n/ạt Lý Điềm Điềm chứ ạ?

Ba Lý không tin Lục Mạn Quân hoàn toàn không biết gì.

Nhưng bình thường ông rất giỏi nhìn sắc mặt đoán ý, thấy Lục Mạn Quân thản nhiên như vậy, lại cảm thấy có lẽ mình quá nh.ạy cả.m.

Một bé gái mười hai tuổi mà nói dối, chẳng lẽ ông còn nhìn không ra sao?

- Cũng phải.

Buổi tối, Lục Mạn Quân nhớ đến mấy bản thiết kế của mình.

Thế là tranh thủ lúc ăn cơm, cô lấy chúng ra cho mọi người xem, chờ nhận xét.

Lục Viễn thấy ai cũng có bản vẽ thì cũng muốn xem, đôi mắt trông mong nhìn Lục Mạn Quân.

Lục Mạn Quân tiện tay nhét cho cậu bé một tờ.

Lục Viễn lật mặt sau nhìn hồi lâu, rồi lại xoay sang mặt trước, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy một hình người bé tí.

Nhưng thấy mọi người đều lật tới lật lui xem rất lâu, còn không ngừng gật đầu, Lục Viễn chẳng hiểu rốt cuộc họ đang xem gì.

Có điều trông khá thú vị.

Thế là cậu bé cũng bóp cằm, giả vờ suy nghĩ rồi nghiêm túc gật đầu một cái.

Lục Mạn Quân thấy cậu đáng yêu ch*t đi được, đưa tay véo cậu nhóc một cái:

- Em cũng xem hiểu à?

Dì và Trần Kha đều khen không ngớt.

Ngay cả dượng cũng dè dặt gật đầu.

- Không tệ.

Lục Mạn Quân nghe vậy vui vô cùng, gắp một hạt đậu phộng ăn, còn tiện tay đút cho em trai một hạt.

Trần Kha nói:

- Váy chữ A này cũng được đấy. Nhưng váy liền thân ngắn thì sao, không làm nữa à? Tôi thấy rất nhiều con gái đều mặc.

- Anh đoán xem bây giờ ở Vượng Giác b/án bao nhiêu một chiếc?

Lục Mạn Quân giơ bàn tay ra.

- Năm đồng.

Mọi người đều hít một hơi.

Dì che miệng:

- Trời ơi.

Lục Mạn Quân nói:

- Vậy nên không làm váy liền thân ngắn nữa, chỉ làm váy chữ A. Mọi người xem, tôi phối thêm sơ mi trắng để b/án cùng, hiệu quả chắc chắn sẽ tốt. Còn có quần tây nữ nữa, tôi cũng vẽ bản thiết kế rồi. Lát nữa tô màu thêm.

Trần Kha hỏi:

- Quần tây nữ là gì?

Anh cầm bản vẽ lên nhìn, lập tức nhíu mày.

- Hả? Có con gái m/ua à? Nhìn cứ như đàn ông vậy.

Lục Mạn Quân nói:

- Trong trang ruột của 《Vogue》 có. Không bao lâu nữa, xu hướng chắc chắn sẽ thổi sang đây.

Trần Kha lại nghe không hiểu:

- Vogue là gì? Trang ruột là gì?

Đúng là chẳng thể nói chuyện thời trang với trai thẳng.

Lục Mạn Quân đành giải thích:

- Là một loại tạp chí chuyên chụp quần áo thời thượng.

Dượng nói:

- Tôi biết tạp chí này, đắt lắm, không nỡ m/ua.

Dì gắp một cọng rau cho Lục Viễn, thúc cậu ăn rau xanh rồi ngẩng đầu nói với dượng:

- Tân Kỳ Dương Phục mới thuê thêm bốn năm người, làm ăn tốt đến mức không tưởng! Mấy bản thiết kế này phải nhanh chóng bắt tay vào làm thôi.

Dượng gật đầu:

- Biết rồi. Còn chuyện nhập hàng chung mà mấy đứa nói lần trước, tôi cũng đã tìm được vài người. Nhà máy thì tìm được hai ba chỗ, so giá rồi, chi phí khoảng bốn đồng rưỡi.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông.

- Dượng, cháu còn một ý tưởng nữa.

Lục Mạn Quân đặt đũa xuống, nói kế hoạch của mình.

So với chuyện chỉ b/án quần áo, xây dựng một thương hiệu phù hợp còn quan trọng hơn.

Giống như xây móng nhà.

Thiết kế rất dễ bị sao chép, nhưng thương hiệu thì không.

Thật ra từ lâu Lục Mạn Quân đã nảy ra một kế hoạch táo bạo, chỉ là đến hai ngày nay mới nghĩ rõ được phải làm thế nào.

Ngay từ đầu cô đã cho rằng, muốn thiết kế nguyên bản đứng vững trên thị trường thì nhất định phải xây dựng thương hiệu.

Bởi vì khi thị trường dần trưởng thành, người bắt chước sẽ càng lúc càng nhiều, giá cả cũng sẽ bị kéo xuống gần như nhau.

Lúc này, tác dụng của thương hiệu sẽ xuất hiện.

Ngay cả m/ua một chai nước ngọt người ta cũng phải chọn nhãn hiệu.

Chẳng lẽ Pepsi và Coca-Cola thật sự có khác biệt khổng lồ về hương vị sao?

Muốn xây dựng thương hiệu, nói trắng ra chỉ có hai chữ:

Quảng bá.

Dùng lượng quảng bá khổng lồ để củng cố ấn tượng thương hiệu.

Thông thường chính là quảng cáo phủ sóng khắp nơi, mời minh tinh làm đại diện.

P&G chính là làm như vậy.

Nhưng bây giờ bọn họ đi đâu tìm minh tinh đại diện?

Dù có tìm được, người ta có chịu quảng cáo cho một tiệm may nhỏ hay không còn chưa biết.

Huống hồ thời này lại không có hình thức marketing qua mạng vừa rẻ vừa tiện.

Vì vậy cô đã đ/au đầu rất lâu.

Danh sách chương

5 chương
11/08/2026 14:17
0
08/08/2026 10:11
0
08/08/2026 10:11
0
07/08/2026 11:44
0
07/08/2026 11:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu