TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

Chap 1

14/04/2026 15:59

Đúng lúc nửa đêm ngày rằm tháng Bảy, tôi vô tình lướt thấy một buổi livestream: 【Trò chơi Bách Q/uỷ bắt đầu, livestream giế* n g ư ờ i ngẫu nhiên.】

Tôi định lướt qua, nhưng lại trông thấy một bóng người quen thuộc.

Đó chẳng phải là quản lý ký túc xá nữ của bọn tôi sao?!

Dì Vương – quản lý ký túc – đang quỳ ngồi trong vũng m á u, nét mặt yên bình. Một con d a o cắm vào sau đầu bà, toàn bộ hộp sọ dường như đã bị khoét rỗng.

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, lập tức bật dậy khỏi giường.

Máy quay rung lắc, hung thủ lục lọi trên người dì Vương, moi ra một chùm chìa khóa to tướng.

“Giờ sẽ rút ngẫu nhiên một phòng ký túc. Người bị chọn nhớ đóng kín cửa sổ, trò chơi chính thức bắt đầu.”

Tiếng loạt soạt vang lên khi hắn lục tìm. Hung thủ tiện tay rút một chiếc chìa khóa.

Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình, lông tóc dựng đứng.

Số hiệu trên chìa khóa: 412.

Chính là... phòng của tôi!

1.

“Các cậu thấy giấc mơ tối qua của tớ có phải quá kịch tính không?”

Trước khi đi ngủ, tôi tiện miệng kể lại cơn á/c mộng đêm qua cho mấy cô bạn cùng phòng.

Học bá Chu Thải dừng việc học lại.

Cô bạn thân Liễu Tụ tháo tai nghe ra.

Cả hai đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Chu Thải tròn xoe mắt: “Cậu có phải... còn gửi livestream đó vào nhóm ký túc, rồi mới tỉnh lại không?”

Tôi mơ màng gật đầu.

Liễu Tụ cũng dè dặt nói: “Chị Dương à... ID của streamer đó... có phải là Bách Q/uỷ Minh Nguyệt không?”

Tôi sững người, buột miệng: “Sao cậu biết?!”

Cái ID kỳ quái đó khiến tôi ấn tượng cực sâu, nhưng tôi chưa từng nhắc đến với ai cả!

Cả hai liếc nhìn nhau, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

“Chúng mình hình như... đã mơ cùng một giấc mơ.”

2.

Sau khi kiểm tra hàng loạt chi tiết, tôi mới chắc chắn là họ không đùa.

Điều kỳ dị hơn là – đúng nửa đêm nay chính là Lễ Trung Nguyên.

Sắc mặt Chu Thải trầm xuống như nước: “Ba người mộng cảnh trùng khớp, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Hơn nữa chi tiết rõ ràng, thời gian trùng khớp.

“Mình nghi ngờ... đây là giấc mơ tiên tri.”

Liễu Tụ từ trước đến nay luôn yếu bóng vía, nghe vậy thì mặt mày tái nhợt: “Các cậu còn nhớ trong livestream có nói... đây là một trò chơi không?”

Tôi trầm ngâm: “Bách Q/uỷ... trò chơi?”

Liễu Tụ co người trên ghế, tay nắm ch/ặt lấy tay vịn: “Ừm... tớ chợt nhớ tới một truyền thuyết đô thị, hình như rất giống...

“Nghe nói có một loại á/c q/uỷ... nghiện dùng trò chơi để trêu đùa con người. Những người được chọn... sẽ bắt đầu bằng một giấc mơ tiên tri.

“Đó là thiệp mời, nhắc nhở người chơi – đã đến lúc căng n/ão lên rồi...”

Một cơn lạnh lướt qua tim tôi, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

“Giữa đêm hôm khuya khoắt, càng nói càng thấy rợn người… Mình thà đối mặt với một tên giế* người bi/ến th/ái, còn hơn là gặp q/uỷ...” Nói vậy thôi, nhưng mắt tôi vẫn bất giác liếc nhìn đồng hồ.

23:57. Chỉ còn 3 phút nữa là đến nửa đêm.

Tôi chăm chú dõi theo kim giây, cảm giác ớn lạnh từ sống lưng lan ra khắp toàn thân.

Bỗng, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: “Mình nghĩ ra cách này...

“Nếu mình không chạm vào điện thoại, sẽ không lướt phải livestream đó, vậy thì – có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa!”

Chu Thải khẽ thở ra, nét mặt giãn đi đôi chút: “Ý cậu là... dùng hiệu ứng bướm để thay đổi chuỗi nhân quả?”

Tôi gật đầu, lập tức tắt màn hình điện thoại. “Cứ thử thì biết, còn hơn là ngồi chờ chế*...”

...

Nhưng khi thời gian càng đến gần, cảm giác an tâm tạm thời lại dần bị thay thế bởi nỗi bất an.

23:59:58.

23:59:59.

00:00:00.

Toàn bộ tòa nhà ký túc chìm trong tĩnh lặng.

Tôi thở phào một hơi, cười nhẹ: “Xem ra không có gì xảy ra cả...”

Chưa kịp dứt lời.

“Đinh——”

Cả ba chiếc điện thoại đồng loạt sáng lên.

Nhóm chat ký túc xá 412 bật ra một đường link.

【@Bạch Dương @Chu Thải @Liễu Tụ, mau xem livestream này, dưới lầu hình như có kẻ giế* người!】

3.

Ký túc xá chúng tôi có bốn người, còn một người nữa là Diêm Huyên Huyên, đang tắm trong phòng tắm công cộng tầng bốn.

Cô ấy tắm ít nhất cũng một tiếng mới ra, lại chẳng thân thiết gì mấy với bọn tôi, nên lúc hỗn lo/ạn không ai kịp nhớ đến.

Tôi r/un r/ẩy mở đường link cô ấy gửi đến:【Trò chơi Bách Q/uỷ bắt đầu, livestream giế* người ngẫu nhiên.】

Vẫn là một màn m á u me đầm đìa.

Hung thủ... vẫn rút trúng chìa khóa của phòng 412.

Diêm Huyên Huyên: “Mấy người không phải đắc tội ai rồi đấy chứ… mà thôi, tôi trốn tạm sang phòng khác đây.”

Giấc mơ lặp lại, cảm giác hư ảo khiến đầu óc tôi choáng váng.

Chẳng lẽ... thật sự là á/c q/uỷ tác oai tác quái?

Chúng tôi ba người nhìn nhau, sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt.

Chu Thải lập tức ra quyết định: “Mình đi khóa cửa! Liễu Tụ gọi cảnh sát! Bạch Dương kéo đồ nặng chắn cửa, nhanh!” Cô nhanh chóng lôi ra chùm chìa khóa, lao vút ra cửa, tra khóa và khóa trái từ bên trong.

Như vậy, dù bên ngoài có chìa cũng không mở được cửa nữa.

Sự điềm tĩnh và chu toàn của Chu Thải khiến tôi thấy an tâm hơn phần nào.

Tôi vội kéo hai cái ghế chắn ngang cửa, rồi cùng Chu Thải chất thêm chồng sách vở lên cao.

Liễu Tụ mồ hôi đầm đìa: “Không gọi được 110! Không có tín hiệu!”

Tim tôi thắt lại: “Livestream còn xem được mà, sao lại không có sóng?!”

Tôi và Chu Thải thử đi thử lại, quả nhiên… trừ phòng livestream giế* người và nhóm chat ký túc 412, tất cả các ứng dụng khác đều báo “Mạng không khả dụng”.

Mà livestream vẫn tiếp tục.

Hung thủ đang đi lên tầng. Màn hình mờ tối, không thấy lấy một sinh viên nào – cả tòa nhà cứ như bị bỏ hoang, rợn ngợp dị thường.

“Bịch... bịch... bịch...”

Tiếng bước chân trầm nặng, áp lực đến ngạt thở.

Ban đầu là bước chậm, sau đó gần như chuyển thành chạy.

Nhìn con số hiển thị – hắn đã lên đến tầng bốn!

4.

“Đinh——”

Giữa lúc hoảng lo/ạn, Diêm Huyên Huyên bất ngờ gọi điện video nhóm. Tôi lập tức nhấn nhận cuộc gọi.

Cô ấy nói lắp bắp: “Hành... hành lang bỗng dưng... không còn ai cả! Tớ gõ cửa các phòng khác cũng chẳng ai trả lời! Như thể... mọi người đều biến mất rồi vậy!

“Điện thoại cũng không có tín hiệu... Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?!”

Tôi thấp giọng đáp: “Nhỏ tiếng thôi! Chúng tớ cũng không liên lạc được với bên ngoài.

“Hung thủ đã lên đến tầng bốn rồi! Cậu đi cầu thang phía bắc, tuyệt đối tránh xa hắn, chạy ra ngoài gọi cảnh sát!”

Diêm Huyên Huyên im lặng, chỉ còn tiếng bước chân hấp tấp “bịch bịch” vang lên qua điện thoại khi cô ấy xuống cầu thang.

“Sao... sao kỳ vậy?! Tớ đã xuống hai tầng rồi mà vẫn là tầng bốn? Đây là q/uỷ... q/uỷ lặp tầng rồi...”

Cuộc gọi đột ngột bị ngắt.

Đúng lúc đó.

“Rầm——”

Một tiếng động lớn vang lên ngoài hành lang.

5.

Tôi gi/ật mình, gọi lại nhiều lần nhưng không ai bắt máy.

Chẳng lẽ... cô ấy gặp chuyện rồi?

Liễu Tụ bỗng r/un r/ẩy chỉ vào màn hình điện thoại.

Livestream... đã tắt ngúm.

Màn hình bật ra một đồng hồ đếm ngược 10 phút: 10:00, 09:59...

Cái này là gì? Đếm ngược đến cái chế* sao?

Tiếng bước chân nặng nề lại vang lên từ hành lang, càng lúc càng gần, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng.

Là hắn đến rồi sao?

“Cốc, cốc, cốc, cốc.”

Bốn tiếng gõ cửa như đ/ập thẳng vào tim mỗi người trong phòng.

“Làm sao bây giờ...” Liễu Tụ ngồi phệt xuống đất, hoảng lo/ạn nhìn tôi cầu c/ứu.

Tôi cố kìm nén nỗi sợ, chau mày rút con d.a.o gọt trái cây trên bàn.

“Tiểu Tụ, đứng dậy đi. Trông chờ người khác không bằng tự c/ứu lấy mình – cùng lắm liều mạng thôi!” Tôi nắm ch/ặt d/ao, lấy hết can đảm bước đến gần cửa.

Mũi d/ao, cũng như trái tim tôi, run lẩy bẩy không ngừng.

Tôi hít một hơi thật sâu, ghé mắt nhìn qua lỗ mắt mèo.

Khi thấy rõ người đứng ngoài, tôi kinh ngạc thốt lên: “Là... chú Lý?!”

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu