Nợ Một Chén Rượu, Nợ Cả Đời Người

Nợ Một Chén Rượu, Nợ Cả Đời Người

Chương 11

02/06/2026 12:33

Trong phòng bệ/nh chỉ bật một ngọn đèn đầu giường.

Hách Lăng Châu đứng trong bóng tối.

Ngay cả hơi thở cũng mang theo sự hoang mang chưa từng có.

“Sở Tiểu Cửu, em không được ch*t.”

Anh nhìn người trên giường bệ/nh.

Dùng giọng điệu thiếu tự tin chưa từng xuất hiện trước đây mà hỏi bác sĩ:

“Ông là chuyên gia tuyến thể Omega."

“Nhất định có thể c/ứu em ấy, đúng không?”

Vị bác sĩ khẽ thở dài.

Chưa kịp lên tiếng.

Thư ký đã vội vàng bước tới.

Đưa thiết bị liên lạc của tôi cho Hách Lăng Châu.

“Chủ tịch!"

“Chúng tôi đã khôi phục được những tin nhắn đã bị xóa trong thiết bị liên lạc."

“Và phát hiện một tin nhắn mới nhận được..."

“Lại là từ ngài Tổng thống!”

11

Hách Lăng Châu đờ đẫn nhận lấy thiết bị liên lạc.

Nhìn màn hình nhỏ hẹp phía trên.

Hiển thị một tin nhắn đến từ ngài Tổng thống:

"Kính gửi Janine, xin lỗi vì đã dùng kỹ thuật đặc biệt để tìm được phương thức liên lạc của cô. Xin hỏi cô có cần sự giúp đỡ nào không?"

Những dòng chữ trước mắt anh bắt đầu trở nên mờ nhòe, rung động.

Những dòng chữ trước mắt bắt đầu nhòe đi.

Là vì tay Hách Lăng Châu đang run lên rất khẽ.

Anh thoát khỏi giao diện.

Vụng về mở hộp thư đã được khôi phục.

Nhìn thấy toàn bộ những tin nhắn tôi từng gửi cho Hách Lẫm trong suốt hai năm qua.

Hơn một trăm tin.

Tất cả đều là tin tức giả mang tính đ/á/nh lạc hướng và dẫn dụ.

Không một tin nào để lộ hành tung thật sự của Hách Lăng Châu.

Xen lẫn trong đó.

Còn có những tin nhắn tôi từng gửi cho Tổng thống nước Miến Độc Lập.

“Tổng thống tiên sinh, nếu ngài có thể đảm bảo an toàn cho Hách Lăng Châu tại nước Miến Độc Lập, tôi sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ ngài.”

Hách Lăng Châu buông thiết bị liên lạc xuống.

Mờ mịt nhìn Omega đang nằm trên giường bệ/nh.

Anh bước tới bên giường.

Như thể không còn sức chống đỡ cơ thể, quỳ sụp bên thành giường.

“...Sao lại như thế này?”

“Tại sao chứ...?”

Tại sao lại bảo vệ anh sao?

“Bởi vì em quay về bên anh..."

“Chính là để bảo vệ anh mà...”

Hách Lăng Châu nắm lấy tay tôi.

Phóng thích một lượng lớn pheromone.

Mùi pheromone núi lửa không còn bá đạo, áp chế như trước.

Mà dịu dàng như những đám mây.

Nhẹ nhàng nâng đỡ cơ thể Omega.

Như thể làm vậy.

Có thể ngăn Omega biến mất.

“Sở Tiểu Cửu...”

Hách Lăng Châu khẽ gọi tên tôi.

Sau đó dùng giọng nói đ/au đớn, khó nhọc:

“Đừng ch*t, được không?”

“ Tôi phải làm gì em mới khá lên đây?”

“Nói cho tôi biết đi, Sở Tiểu Cửu.”

“Xin em... nói cho tôi biết tôi phải làm sao đây...”

Vốn dĩ Hách Lăng Châu rất ít nói.

Mỗi lời anh nói đều là trình bày một cách bình tĩnh hoặc ra lệnh.

Ngay cả xin lỗi.

Anh cũng xin lỗi một cách vụng về.

Lời nói lộn xộn, không đầu không cuối.

Nói rất nhiều.

Cuối cùng mới thốt ra được một câu:

“Xin lỗi.”

“Tôi không nên không tin em.”

“Không nên tiêm th/uốc dẫn dụ cho em.”

“Không nên... tôi không nên...”

Bờ vai Hách Lăng Châu rất rộng.

Chỉ cần hơi cúi người.

Cái bóng của anh đã phủ kín lấy tôi.

Anh nhìn đôi mắt đang khép ch/ặt của Omega.

Thành kính mà hèn mọn c/ầu x/in:

“Cho tôi thêm một cơ hội nữa thôi, được không...?”

Không còn cơ hội nữa rồi.

Những con số trên máy theo dõi sinh tồn đang chậm rãi giảm xuống.

Tôi nhìn thấy linh h/ồn mình cũng dần trở nên trong suốt theo.

Hách Lăng Châu.

Chúng ta...

Không còn tương lai nữa rồi...

“Ghép tuyến thể!”

Hách Lăng Châu đột nhiên lao tới trước mặt bác sĩ.

Dùng sức nắm lấy cánh tay ông.

Kích động nói:

“Ghép một tuyến thể khỏe mạnh cho em ấy thì em ấy sẽ sống được đúng không?!”

Bác sĩ dường như không nỡ tiếp tục đả kích anh.

Ông nói:

“Về mặt lý thuyết thì có thể, nhưng—”

“Có thể là được!”

Danh sách chương

5 chương
02/06/2026 12:43
0
02/06/2026 12:38
0
02/06/2026 12:33
0
02/06/2026 12:29
0
02/06/2026 12:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu