Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giải thích?
Giải thích cái gì?
Tôi thấy đám chó săn ngoài kia đã phân tích diễn biến đủ chi tiết lắm rồi.
Tôi hờ hững nói: "Giải thích cái gì cơ? Chỉ là anh hùng c/ứu mỹ nhân thôi mà."
Tôi đọc lại tiêu đề của các tài khoản marketing một lần nữa: "Thẩm Tự Hành nghi vấn anh hùng c/ứu mỹ nhân lúc nửa đêm, dịu dàng, ân cần khoác áo cho Chu Vũ Phong, cưng chiều mở cửa xe cho nhà gái."
Lời còn chưa dứt, Kỳ Hạo đã đ/ập nát cái cốc thủy tinh trên đầu giường.
Ha, tên này đúng là đồ tồi tệ nóng nảy.
Cứ không vừa ý một cái là lại đ/ập phá đồ đạc, đá/nh đ/ập ngườt khác.
Nhưng hắn chẳng bao giờ mất trí đến mức tự làm tổn thương chính mình.
Tôi khẽ đặt điện thoại xuống, đối mắt trực tiếp với khuôn mặt lạnh lùng kia.
Kỳ Hạo nghiến ch/ặt răng, gằn từng chữ một: "Tôi hỏi em lần cuối, em có chắc chắn muốn rời đi không ?"
Tôi thản nhiên trả lời: "Đúng vậy."
Kỳ Hạo lao tới bóp ch/ặt cổ tôi: "Thẩm Tự Hành! Em dám sao?!"
Lực tay hắn rất mạnh, bóp đến mức tôi gần như nghẹt thở.
Lửa gi/ận trong tôi cũng nghẹn lại, lên tiếng đầy mỉa mai: "Sao nào? Kỳ tổng không nỡ xa tôi à? Chẳng phải anh đã tìm được thế thân mới rồi sao?"
Kỳ Hạo bỗng khựng lại, sự hoài nghi xẹt qua ánh mắt .
Bạch nguyệt quang của hắn vẫn luôn là một điều cấm kị, chưa từng ai dám hé môi nhắc tới.
Tôi vẫn luôn biết bản thân chỉ là một thế thân nhưng luôn cố không tin vào điều ấy.
Bởi vì một đoạn tình cảm mà tôi mặc hắn dạy dỗ, thay đổi cách ăn mặc, giọng điệu, cách hành xử sao cho giống với bạch nguyệt quang trong lòng hắn.
Có trời mới hiểu tôi đã phải nhịn nhục tới mức nào !
Vốn dĩ tôi đã nghĩ, hà tất phải vì một kẻ như thế mà quay lưng lại với tiền bạc chứ.
Nhưng thái độ lạnh nhạt vô tình, đ/ộc đoán ngạo mạn của hắn bao nhiêu năm qua.
Ông đây chịu đựng đủ rồi!
Mẹ kiếp, bảo hắn đầu tư cho bộ phim mà tôi đóng chính thì hắn liền chê dự án kém cỏi, không đáng tiền; bảo hắn dùng chút qu/an h/ệ để tôi hợp tác với các vị đạo diễn lớn thì hắn nói điều ấy quá tầm thường, chả đáng nhúng tay.
Vậy mà đến lúc phong sát tôi thì hắn hạ sách chẳng chút nương tay.
Loại như hắn, ông đây cần làm quái gì!
Coi tấm chân tình ông đây cất công vun đắp bấy nhiêu năm chà đạp như cỏ rác, con giun xéo lắm cũng phải quằn thôi!
Sống mũi cay xè, những giọt nước cứ lăn dài trên má.
Kỳ Hạo ngỡ ngàng vội buông tay.
Tôi quay mặt đi, sụt sịt mũi, tự giễu cợt: "Nhìn xem, vẫn là ông đây diễn giỏi hơn, cái thằng mặt trắng như anh làm sao có thể nói khóc là khóc ngay được?"
Kỳ Hạo lặng thinh.
Tôi tiếp tục mỉa mai hắn: "Mà cho dù là Hứa Chi Ý diễn xuất có dở, thì cái mặt đó cũng dư sức bù lại rồi nhỉ".
Tôi hít một hơi thật sâu, giương cặp mắt còn đang ngấn nước nhìn chằm chằm Kỳ Hạo: "Suy cho cùng, cậu ta mới là người giống Thôi Giác nhất."
Kỳ Hạo gầm lên dữ dội: "Không được nhắc đến tên cậu ấy!"
Hơn mười năm đã trôi qua.
Hắn vẫn không thể quên được người đó.
Chương 15
Chương 11
Chương 12
Chương 29
Chương 15
Chương 15
Chương 13
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook