Nương nương xác sống

Nương nương xác sống

Chương 6

28/12/2024 14:07

Cha tôi ngại ngùng nói:

“Thế này sao được, tôi ngại lắm.”

Trương Vạn Cường cười xòa:

“Đừng khách sáo, biết đâu nhà cậu và nhà ngoại tôi còn có họ hàng đấy.”

Cha tôi nghe vậy cũng vui vẻ nhận lấy nước, uống hai ngụm rồi nghĩ không thể để người ta thiệt, liền lấy hai cái bánh ngô từ trong túi ra nhét vào tay Trương Vạn Cường:

“Đại ca, anh ăn đi! Ngon lắm đấy!”

“Đây là bánh của anh trai tôi trên thành phố cho, ở quê chúng ta đâu có được ăn bánh ngon thế này.”

Cha tôi nói thật lòng.

Thời bấy giờ sưu cao thuế nặng, nông dân không có đất riêng, toàn đi thuê ruộng của địa chủ, giao lúa xong chẳng còn lại bao nhiêu.

Ngày ngày chỉ có khoai lang, rau dại nấu cháo loãng qua bữa.

Bánh ngô như thế này, đến Tết cũng chẳng được ăn.

Trương Vạn Cường miễn cưỡng nhận một cái bánh, cắn một miếng rồi nghẹn cứng họng, suýt chút nữa lăn ra ngất.

Nếu không nhờ cha tôi vội vàng rót nước cho uống, chắc hắn đã trợn trắng mắt mà đi đời rồi.

“Khụ khụ… Người anh em à, cái này mà cậu cũng ăn được sao?”

Cha tôi nhìn hắn, cười h/ồn nhiên:

“Đại ca, anh chưa từng khổ cực ngày nào phải không?”

Câu này khiến Trương Vạn Cường sững sờ, hắn lập tức nghi ngờ cha tôi đã nhìn thấu điều gì. Hắn viện cớ có việc rồi lủi nhanh về chỗ Tạ Tố Tố.

Vừa thấy mặt, hắn liền nói:

“Lão đại, thằng nhóc này không đơn giản đâu. Lúc nãy suýt nữa thì tôi lộ tẩy rồi!”

“Nhìn hắn ngơ ngơ thế thôi, nhưng bụng dạ có khi sâu lắm đấy!”

Giờ đây, trong băng cư/ớp chỉ còn Tạ Tố Tố và Ngô Hữu Đức chưa lộ mặt trước cha tôi.

Ngô Hữu Đức nhíu mày nói:

“Lão đại, không lẽ chúng ta nhìn nhầm thật?”

Tạ Tố Tố không cam lòng, nghiến răng nói:

“Chúng ta đã bám theo hắn suốt mấy ngày, chẳng lẽ lại trở về tay trắng? Lão Ngô, cứ theo quy củ cũ mà làm!”

Ngô Hữu Đức gật đầu, cùng Tạ Tố Tố xuống tàu trước rồi đón đường trên con đường núi về quê cha tôi.

Tạ Tố Tố là kẻ cầm đầu băng cư/ớp, nhưng tuổi còn trẻ, khoảng hai mươi mấy, tết tóc đuôi sam, hóa trang thành một cô gái mới mười bảy mười tám tuổi.

Ngô Hữu Đức thì mặt mày cau có, vừa nhìn đã thấy là một kẻ nham hiểm. Hắn nhập vai y như thật, trên tay còn véo bầm tím người Tạ Tố Tố.

“Con nhãi ch*t ti/ệt, còn dám chạy sao?”

“Cha mày nói rồi, hắn n/ợ tiền c/ờ b/ạc tao năm trăm đồng bạc. Hôm nay tao bắt mày đi trừ n/ợ, làm bà bảy của tao!”

“Chạy à? Muốn chuộc thân thì đưa tiền đây, không thì tao b/án mày vào lầu xanh!”

Danh sách chương

5 chương
28/12/2024 14:15
0
28/12/2024 14:15
0
28/12/2024 14:07
0
28/12/2024 14:06
0
28/12/2024 13:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bình luận nói ta nhặt được chân mệnh thiên tử của nữ chính, vậy thì thái đi

Chương 12

13 phút

Trọng sinh gả thay cho sĩ quan què, vạch trần chị gái cực phẩm, nghịch tập thành phu nhân thủ trưởng

Chương 10

15 phút

Gửi nhầm tin nhắn, tôi bị tổng tài lừa đi nghỉ dưỡng

Chương 17

17 phút

Phủ đệ quạnh quẽ, chẳng còn làm hiền thê chốn Quốc công phủ

Chương 19

21 phút

Thưa Phán quan, lần này con đã chọn đúng chưa?

Chương 9

26 phút

Sau khi lộ hai lớp vỏ bọc, anh ấy đã khóc đỏ cả mắt

Chương 9

28 phút

Làm con ngoan suốt 20 năm, nhưng tên tôi không có trong hộ khẩu

Chương 7

30 phút

Nữ xuyên không đòi bình đẳng, tôi tiễn cô ta một đoạn

Chương 8

31 phút
Bình luận
Báo chương xấu