Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- NIỆM LANG QUÂN
- Chương 1
1.
"Trông cũng có chút nhan sắc đấy, nhưng sao lại thế này?"
"Cố Quân Xuyên ta đây chẳng lẽ không lọt nổi vào mắt xanh của vị Hoa khôi tiểu lang quân ngươi sao? Thế mà nửa lời cũng không thèm đáp!"
Ta ngồi bên bàn, vừa gảy xong một khúc [Tương Tư], chẳng ngờ chỉ vì không lên tiếng mà chọc gi/ận Cố tiểu Hầu gia.
Hắn vận một bộ cẩm y thượng hạng thêu hoa rực rỡ, mặt như quán ngọc, ánh mắt lười nhác nhưng khí thế lại bức người. Lúc này, vị công t.ử phong lưu phóng đãng ấy đang vân vê chén rư/ợu, trong người tựa hồ ẩn chứa cơn gi/ận dữ chực chờ bùng phát.
Chén rư/ợu làm bằng ngọc thạch kêu "đinh đang" một tiếng, nện thẳng xuống trước mặt ta. Hàng mi khẽ run, những quy tắc khắc nghiệt đã học được ở Tiêu Tương Quán khiến ta theo bản năng mà quỳ sụp xuống đất.
"Quả nhiên là gan dạ hơn người!"
"Khắp kinh thành này cũng chẳng tìm đâu ra kẻ thứ hai có cốt cách như ngươi!" Dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của ta lại càng khiến Cố Quân Xuyên chán gh/ét. Hắn vung chân tung một cước, đ/á văng ta ngã nhào ra đất.
Lồng n.g.ự.c truyền đến cơn đ/au dữ dội, ta dồn dập thở dốc, nằm rạp dưới đất hồi lâu không dậy nổi.
Lục Chi, cô nương hầu rư/ợu bên cạnh thấy chuyện chẳng lành, vội vàng lao ra chắn trước mặt ta, túm lấy vạt áo Cố Quân Xuyên mà van nài khẩn thiết: "Hầu gia bớt gi/ận, thật tình không phải Niệm Lang to gan lớn mật, mà là năm xưa hắn lâm trọng bệ/nh, hỏng mất thanh quản, không thể nói năng được nữa."
"Mong Hầu gia rủ lòng thương xót hạng người khổ mệnh mà tha cho hắn một lần!" Lục Chi nắm lấy tay áo kéo ta dậy, ấn đầu ta xuống để dập đầu tạ tội với Cố Quân Xuyên.
Cố Quân Xuyên nghe vậy, nhướng mày: "Thật sao?"
Ta hoảng hốt, sợ hãi gật đầu liên lịa. Vành mắt đỏ hoe, mái tóc có chút rối bời, trên gương mặt nhợt nhạt giờ chỉ còn đôi môi và đuôi mắt là ửng đỏ. Thấy Cố Quân Xuyên đưa tay về phía mình, trong cơn k/inh h/oàng, mấy giọt lệ sầu thương không kìm được mà lăn dài trên má.
Đáy mắt Cố Quân Xuyên thoáng hiện vẻ kinh diễm, "Bản thiếu gia đây đúng là chưa từng nếm qua tiểu c/âm bao giờ. Hôm nay, coi như ngươi dùng thân mình để tạ tội với ta vậy!" Hắn nắm ch/ặt cánh tay ta, thuận thế lôi tuột ta lên giường.
Lục Chi định ngăn cản nhưng bị ánh mắt của Cố Quân Xuyên bức lui, "Ngươi dám cản ta?"
Lục Chi cười r/un r/ẩy: "Nô tì... không dám."
"Cút ra ngoài!"
Ánh mắt Lục Chi chạm vào ta, tràn ngập vẻ lo âu. Ta cố nén nỗi lòng, nặn ra một nụ cười nhàn nhạt trấn an nàng.
Một đôi tay ngọc ngàn người gối, nửa điểm môi son vạn kẻ hờn. Từ giây phút hắn ta b/án ta vào Tiêu Tương Quán, ta đã biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi.
Thế nhưng, dù có hiểu rõ đến đâu, thì khoảnh khắc y phục bị x/é rá/ch, nước mắt rốt cuộc vẫn rơi xuống.
2.
Năm ta lên mười, cha ta vốn là một phu t.ử trong trấn. Người đặt tên cho ta là Lý Niệm, mong ta luôn ghi nhớ công ơn sinh thành của phụ mẫu, khắc ghi lời dạy bảo của phu tử.
Cha bảo mắt ta sáng ngời thông tuệ, tương lai nhất định sẽ kim khoa cập đệ, đỗ Trạng nguyên.
Mỗi khi nghe vậy, nương ta lại cười đến híp cả mắt, nắm tay ta trêu đùa: "Nếu nhi t.ử ta mà đỗ cao, dựa vào tài học và khí chất này, e rằng những nhà muốn 'bảng hạ tróc tế' (bắt rể dưới bảng vàng) sẽ phải đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán vì con mất thôi!"
Khi ấy, tiểu viện nhỏ thật tĩnh lặng. Ta ngồi bên cửa sổ đọc sách luyện chữ, đẩy cửa ra là có thể nghe thấy tiếng đọc bài vang vọng của cha và đám học trò. Nương ngồi dưới gốc t.ử đằng hóng mát, tay cầm kim chỉ khâu vá lại chỗ tay áo bị mòn vì tì lên án thư của ta.
Lúc ấy xuân quang rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua. Cứ ngỡ những điều bình dị ấy là lẽ thường tình, nào ngờ thế sự vô thường.
Sau đó, cha ta bị kẻ gian tố cáo tàng trữ cấm thư. Bắt người, tống giam, tịch thu gia sản chỉ diễn ra trong chớp mắt. Cha ta thà c.h.ế.t không nhận tội, bị đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t trong ngục tối. Nương vì muốn minh oan cho cha mà đ/ập đầu c.h.ế.t ngay giữa công đường.
Trước lúc lâm chung, đôi bàn tay đẫm m.á.u của bà nắm ch/ặt lấy ta: "Niệm Nhi, phải sống, nhất định phải sống tốt!"
Tay nương lạnh băng, nhưng m.á.u của nương lại nóng hổi. M/áu dính vào tay ta, càng lau lại càng thấy nóng, cuối cùng dù có chà sát đến tróc cả da, vẫn thấy nóng đến đ/au nhói cả tâm can.
Sau khi tội danh được ấn định, cha ta bị c.h.é.m đầu, ta bị bọn buôn người b/án qua tay nhiều lượt rồi vào Lâm gia. Thấy ta biết chữ nghĩa, họ giữ ta lại làm thư đồng cho Lâm thiếu gia.
Lâm Hữu Chi khi còn thiếu thời mắt mày thông tuệ, mỗi cử chỉ đều thanh tao như nhành lan nhành trúc trong lời cha ta kể, mang cốt cách của một vị quân tử. Thấy ta lúc nào cũng ủ rũ mặt mày, hắn liền nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định: "A Niệm, đệ hãy đợi ta thêm chút nữa."
"Vài năm nữa ta tham gia khoa cử đỗ đạt, nhất định sẽ minh oan cho nhà đệ."
Nhiệt huyết của người thiếu niên vừa nồng nhiệt lại vừa chân thành, đã sưởi ấm trái tim vốn tràn đầy h/ận th/ù của ta. Ta an tâm ở lại Lâm gia, coi Lâm Hữu Chi là thiếu gia duy nhất của mình. Ta lo cho sức khỏe của hắn hơn cả phu nhân, lo cho việc học của hắn hơn cả lão gia. Ta gửi gắm tất cả hy vọng vào hắn.
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook