Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Xưởng may tử thần
- Chương 9
Tôi siết ch/ặt chiếc ống lấy mẫu ngũ cốc lạnh lẽo trong tay, cố hết sức bảo vệ Điền Tuyết và La Bình. Trần Tư Kỳ đã sớm trốn xuống dưới gầm bàn làm việc.
"Á..."
Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của chị Lưu. Một nam một nữ đang giằng co chiếc giỏ thành phẩm của chị, chú Chung chạy tới định giúp đỡ nhưng lại bị một kẻ khác dùng ghế sắt đ/ập thẳng vào đầu!
"Chú Chung!"
Tôi gào lên gọi chú, chú Chung trợn trừng mắt kinh ngạc rồi ngã gục xuống, một vệt đỏ tươi chầm chậm lan rộng ra xung quanh.
"Lão Chung..."
Chị Lưu cuối cùng cũng không giữ được giỏ hàng của mình, chị khóc lóc lao tới bên cạnh chú Chung. Tôi nghe thấy trước khi nhắm mắt, chú Chung vẫn còn lắp bắp nói: "Của tôi... của tôi cho họ hết. Đừng đá/nh nhau nữa, đừng đá/nh nhau nữa..."
Đột nhiên, từng luồng sáng đỏ chiếu xuống, thời gian thống kê đã đến. Nhưng lần này, loa phát thanh vang lên trước: "Phát hiện yếu tố gây rối trong khu vực trò chơi, tiến hành thanh trừng trước! Cảnh báo, xóa sổ tất cả các yếu tố gây rối!"
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy những kẻ giám sát lơ lửng giữa không trung thò ra vô số nòng sú/ng!
"Đừng mà..."
Tiếng "đoàng đoàng đoàng" nối tiếp nhau thành một tràng dài. Tất cả những kẻ đang tranh giành đều biến thành vo/ng h/ồn dưới họng sú/ng chỉ trong chớp mắt. Khung cảnh địa ngục như ngày đầu tiên lại tái hiện, tôi cùng Điền Tuyết và La Bình ôm ch/ặt lấy nhau.
Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, trong phân xưởng chỉ còn lại 8 người. Và người đứng đầu hôm nay là Kiều Vũ Toàn.
Đêm đó, tám người chúng tôi lặng lẽ ăn cơm. Ký túc xá và nhà ăn trở nên vô cùng tĩnh mịch, nhà máy rộng lớn này chưa bao giờ lại trống trải đến thế.
Dù "cá trê" đã ch*t, nhưng chúng tôi vẫn lo sợ chuyện của chú Thạch và mợ Thạch sẽ lặp lại. Vì vậy đêm nay, tám người chúng tôi chen chúc trong một căn phòng ký túc xá.
La Bình nằm cùng giường với tôi, lau nước mắt nói: "Tôi đã mấy ngày không về nhà, chồng tôi cũng không đến tìm tôi. Đợi khi thoát khỏi đây, tôi nhất định sẽ ly hôn với anh ta!"
"Thứ thao túng cơn á/c mộng này không phải thứ chúng ta có thể tưởng tượng nổi. Muốn giấu chồng cô, đối với chúng nó quá dễ dàng," tôi lặng lẽ an ủi La Bình.
"Cá trê trong loa phát thanh có nghĩa là gì? Có phải hiệu ứng cá trê không?" Trần Tư Kỳ lên tiếng.
"Chắc là vậy," Một cô gái khác đáp. "Vậy chúng ta là cá mòi, bị cá trê đuổi chạy khắp nơi."
"Tôi không muốn làm cá..." Điền Tuyết trùm chăn kín mít, buồn bã đáp lại.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook