Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mắt Diệp Mạn đỏ hoe ngay tức khắc.
“Sao em có thể nói như vậy? Nếu anh em không đến đường cùng thì sẽ dùng tên em sao?”
Anh tôi cũng bị chọc gi/ận.
“Những năm này anh làm anh trai mà chưa từng chăm sóc em à?”
Tôi nhìn anh.
“Anh chăm sóc em cái gì?”
Anh sững người.
Tôi nói từng chữ một:
“Sau khi bố mất, thủ tục là tôi chạy.”
“Mẹ bệ/nh, bệ/nh viện là tôi đi cùng.”
“Con anh đi học, tiền tài trợ anh từng mượn tôi.”
“Nhà cũ sang tên cho anh, tôi không tranh.”
“Anh mở công ty, dùng tên tôi.”
“Bây giờ n/ợ thuế, khoản v/ay, cũng là tôi đi xử lý.”
“Lâm Cảnh Xuyên, anh gọi đó là chăm sóc tôi sao?”
Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi.
“Em nhất định phải tính toán rõ ràng vậy à?”
Tôi cười.
“Đúng.”
“Hôm nay sẽ tính cho rõ.”
Nói xong, tôi không đi theo họ vào phòng quản lý khách hàng.
Mà xoay người đi về phía quầy dịch vụ tổng hợp bên kia đại sảnh.
Anh tôi sửng sốt.
“Em đi đâu?”
Tôi đáp:
“Đi làm việc của tôi.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi, vội đuổi theo.
“Lâm Chiếu Vi!”
Lúc đó tôi đã tới trước quầy.
Nhân viên ngẩng đầu hỏi:
“Xin chào, cô cần làm thủ tục gì?”
Tôi đưa CMND, hồ sơ đăng ký doanh nghiệp và bản giải trình ra.
Giọng không lớn, nhưng đủ rõ ràng.
“Tôi muốn nộp đơn giải trình.”
“Công ty này không phải do tôi thực sự điều hành. Hồ sơ đăng ký doanh nghiệp và tài liệu n/ợ liên quan có dấu hiệu bị người thân lừa x/á/c nhận và mạo dụng thông tin cá nhân.”
“Hôm nay tôi tới đây không phải để x/á/c nhận khoản n/ợ.”
“Mà là để yêu cầu lưu hồ sơ khiếu nại.”
Cả đại sảnh bỗng im lặng vài giây.
Sắc mặt anh tôi hoàn toàn thay đổi.
Anh hạ thấp giọng, gần như nghiến răng nói:
“Lâm Chiếu Vi, em đi/ên rồi à?”
Tôi nhìn anh.
“Em rất tỉnh táo.”
Diệp Mạn cuống đến mức bật khóc.
“Chiếu Vi, em làm vậy sẽ hại ch*t anh em mất.”
Tôi quay sang nhìn cô ta.
“Lúc các người dùng tên tôi, có từng nghĩ sẽ hại ch*t tôi không?”
Cô ta không nói được gì.
Nhân viên nhìn chúng tôi, rồi lại nhìn chồng tài liệu tôi đưa qua.
“Cô Lâm, cô chắc chắn muốn nộp chứ?”
Tôi gật đầu.
“Chắc chắn.”
Anh tôi chụp lấy cánh tay tôi.
“Ra ngoài đi, chúng ta nói chuyện ở ngoài.”
Tôi mạnh tay hất ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
Anh khựng lại.
Đây là lần đầu tiên tôi nói với anh như vậy ở nơi công cộng.
Từ nhỏ đến lớn, người trong nhà đều nói anh tôi nóng tính, bảo tôi phải nhường anh.
Anh giành điều khiển TV của tôi, tôi nhường.
Anh làm hỏng hộp bút của tôi, tôi nhường.
Anh kết hôn cần tiền gia đình, tôi nhường.
Anh lấy căn nhà cũ, tôi nhường.
Có lẽ họ đã quen với việc tôi nhường rồi.
Nên quên mất phải hỏi một câu.
Dựa vào đâu mà tôi phải nhường mãi?
Tôi đặt điện thoại lên quầy.
Màn hình ghi âm vẫn đang sáng.
“Từ hôm qua lúc anh bảo tôi tới ngân hàng, tôi đã ghi âm tất cả.”
Sắc mặt anh tôi trong nháy mắt trắng bệch.
Tôi tiếp tục nói:
“Anh vừa nói đây là thủ tục.”
“Chị dâu nói nhà sau này vẫn có thể m/ua.”
“Các người bắt tôi ký x/á/c nhận gia hạn n/ợ.”
Chương 13
Chương 6
Chương 8
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook