Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Khởi Linh Trương
- CHẤP LINH DẪN ĐỘ SỨ
- Chương 9
"Ta không cần." Ta dứt khoát ngắt lời Ngài.
Ngài ngạc nhiên nhìn ta.
"Ta muốn hắn sống." Ta chỉ tay về phía thân x/á/c Tống Tư Dạ, "Dùng công đức của ta, h/ồn lực của ta, cái gì cũng được, miễn là đổi lại cho hắn được sống."
12.
Lục Chi Đạo im lặng giây lát, bỗng nhiên mỉm cười.
"A Chỉ." Ngài nói, "Ngươi đã vượt qua khảo hạch rồi."
Ta ngẩn người.
"Từ ngày ngươi trở thành Q/uỷ sai, đây vốn là một cuộc thử thách tâm tính." Ngài phất tay, một luồng kim quang rót thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tống Tư Dạ, lỗ m.á.u gh/ê người lập tức khép lại, lành lặn như chưa từng bị thương, "Âm ty cần những người hộ vệ kiên định, thuần khiết, không bị th/ù h/ận làm mờ mắt. Tôn Thế Việt là đề thi, còn Tống Tư Dạ... hắn chính là giám khảo."
Mạnh Kỳ đột nhiên nhìn về phía ta, khóe miệng ngậm cười nói với Tống Tư Dạ: "Đừng giả vờ nữa, mau dậy đi thôi."
Ta sững sờ nhìn Tống Tư Dạ từ từ đứng dậy. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy vẻ áy náy và hối lỗi: "Đắc tội rồi, ta không thể nói ra sự thật."
Kỳ lạ thay, ta không hề thấy gi/ận. Bởi ta biết, dù có quay lại một ngàn lần, ta vẫn sẽ chọn c/ứu hắn. Cũng giống như hắn của trăm năm trước, từng tự ý thả đi một Q/uỷ sai vì tình mà đi/ên dại vậy. Lựa chọn không có đúng sai, mấu chốt nằm ở lòng người.
Lục Chi Đạo đi rồi, mười hai Âm tướng cũng biến mất, khe nứt bóng tối tan biến không dấu vết.
Tư Dạ đứng trước mặt ta, trầm giọng nói: "A Chỉ, có những chuyện đã đến lúc phải nói cho cô nương biết."
Ta đứng yên, nghe hắn kể lại ngọn ngành: "Trăm năm trước, Âm ty quả thực có sự hủ bại. Chung Vô Thường không phải là ngoại lệ. Thuở ấy việc quản lý Sổ Sinh T.ử còn lỏng lẻo, chuyện hối lộ Âm sai để cải mệnh xảy ra không ít."
"Cái c.h.ế.t của thê t.ử Tôn Thế Việt chỉ là ngòi n/ổ. Sau khi lão tr/ộm sách đào vo/ng, Âm ty chấn động nên mới phát động cuộc thanh trừng này. Nhưng sự thối nát đã ăn sâu bén rễ, nếu thanh trừng trực tiếp sẽ gây ra đại lo/ạn."
Hắn quay sang nhìn ta: "Vì vậy, Âm ty cần một cuộc khảo hạch danh chính ngôn thuận, một cuộc thẩm phán đủ để khiến vạn q/uỷ phục tùng."
Giọng Mạnh Kỳ lại vang lên, hắn ngồi vắt vẻo trên xà nhà, áo bào đen tuyền không vương bụi trần: "A Chỉ, từ lúc ngươi c.h.ế.t đuối trong giếng, nói với ta câu 'Ta muốn c/ứu một người', ta đã nghĩ... ngươi chính là quân cờ thích hợp nhất cho cuộc thanh trừng này."
"Tại sao... lại là ta?"
"Bởi vì suốt trăm năm qua, cô nương là người duy nhất." Tư Dạ tiến lại gần ta, "Người duy nhất sau khi uổng mạng, tâm nguyện không phải là b/áo th/ù, mà là c/ứu người."
Hắn khựng lại một chút: "Âm ty không cần một công cụ chỉ biết dẫn h/ồn, mà cần một người hộ vệ mang thiện niệm trong lòng, dám đối diện với bóng tối mà vẫn giữ vững bản tâm nơi tuyệt lộ."
Mạnh Kỳ nhảy xuống xà nhà, bước ra ánh nắng ban mai: "Mỗi một quyết định của ngươi đều nằm trong sự khảo sát. Lần đầu gặp Tôn Thế Việt, ngươi kìm nén được sát ý. Lúc mấu chốt, ngươi chọn c/ứu Tiểu Liên, chuyển thế của kẻ th/ù. Đối mặt với đường cùng, ngươi chọn con đường thứ tư. Và cuối cùng, ngươi đã rơi lệ vì chính kẻ th/ù của mình."
Ta r/un r/ẩy, không thốt nên lời. Gió sớm thổi qua đống đổ nát, cuốn theo tuyết mịn và tro tàn. Giọng nói của Lục Chi Đạo bỗng vang vọng trong không trung, sáng rỡ hơn cả ánh bình minh: "Q/uỷ sai tập sự A Chỉ, trong kỳ khảo hạch này… Không vì tư th/ù mà lạm sát, ấy là Khắc Chế."
"Không bỏ mặc người bị thương, ấy là Nhân Tâm. Lấy thân mình khởi thẩm phán, ấy là Dũng Khí."
"Trong lòng vẫn giữ từ bi, ấy là Đạo Tâm." Một luồng kim quang phát ra từ lệnh bài, tấm bài bay lửng lơ giữa không trung.
"Bốn kỳ khảo đều qua. Nay thăng làm 'Chấp Linh Q/uỷ Sứ', cai quản trật tự Âm Dương huyện Hà Thanh, ban cho một chiếc 'Độ H/ồn Linh', có thể dẫn vạn h/ồn, trấn bách q/uỷ."
Một chiếc chuông nhỏ nhắn rơi vào lòng bàn tay ta. Cùng lúc đó, Mạnh Kỳ phất tay thi triển thuật pháp, luyện hóa tấm yêu bài cũ, để lộ ra bên trong một tấm bài bằng ngọc ôn nhuận.
"Đây là..." Ta ngẩn người.
Mạnh Kỳ đưa nó cho ta. Mặt trước khắc chữ: Chấp Linh Q/uỷ Sứ.
Còn mặt sau lại là…
[Nguyện thủ Âm Dương tự, hộ thiện giả bình an. - Tôn Thế Việt] (nguyện giữ vững trật tự Âm Dương, bảo vệ người lương thiện bình an).
"Chủ nhân đầu tiên của tấm ngọc bài này chính là Tôn Thế Việt." Tư Dạ giải thích. "Trăm năm trước, lão từng là Q/uỷ sai tiền đồ rộng mở nhất Âm ty. Tấm Thủ Tâm Ngọc Bài này là tác phẩm lão làm ra khi thử thách thăng cấp Phán quan, cần rót vào đó 'ý niệm bảo vệ' thuần khiết nhất của bản thân."
"Sau khi lão làm phản, ngọc bài bị thu hồi, phong kín lớp vỏ ngoài, trở thành bài dẫn h/ồn bình thường." Mạnh Kỳ tiếp lời, "Cho đến khi Âm ty quyết định thanh trừng, cần tìm một vo/ng h/ồn có thể cộng minh với tấm ngọc này..."
Hắn nhìn ta: "Và ngươi đã xuất hiện. Một vo/ng h/ồn c.h.ế.t oan, nhưng chấp niệm lại là c/ứu người."
"Vì sao ta lại có thể cộng minh với nó?" Ta hỏi.
"Nương của ngươi là người chí thiện, h/ồn phách vô cùng trong trẻo. Tấm ngọc này trong nhiều năm đã cảm ứng được thiện h/ồn của bà, tự động cộng minh và để lại ấn ký trên người bà."
Tống Tư Dạ nghẹn ngào nói: "Tôn Thế Việt sớm đã đọa lạc, nhưng lão từng là chủ nhân của ngọc bài nên cảm nhận được ấn ký đó. Lão không thể chịu đựng được việc sơ tâm của mình lại phục sinh trên người một nữ t.ử phàm trần. Thế là lão g.i.ế.c bà ấy, l/ột da, vừa là để tục mệnh, vừa là để xóa sạch minh chứng cho sự lương thiện mà lão từng có."
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook