Kẻ phản diện độc ác chỉ mong được chết

Kẻ phản diện độc ác chỉ mong được chết

Chương 16

08/07/2025 18:16

Gần đây, ông trời cũng đối xử tốt với tôi, vừa buồn ngủ đã có người mang gối tới.

Tôi ngồi đối diện bố của Lâm Bách Nhiên, không ngừng lo lắng lau mồ hôi trong lòng bàn tay.

“Chú chưa từng nghĩ một ngày nào đó mình lại ngồi cùng bàn với một đứa con hoang không lên được mặt bàn, một omega cấp thấp."

"Ừa."

Tôi bồn chồn, ngồi không yên, tay chân luống cuống.

"Vậy...cháu quỳ xuống đất nhé?"

Alpha không đổi sắc mặt, chỉ lườm tôi một cái đầy kh/inh miệt khi uống trà.

Tôi cười gượng gạo.

“Cháu đùa thôi. Cháu biết thực ra bề ngoài lạnh lùng chú nhưng nội tâm ấm áp, là một người bố thông tuệ, sẽ không thực sự làm thế... đúng không?"

Alpha lớn tuổi vẫn không thèm đáp, chỉ thong thả thưởng trà.

Tôi ngồi đây thấy ngứa ngáy khắp người, không nhịn được mà đứng dậy.

"Nếu chú không có việc gì thì cháu về trước nhé, cháu còn chưa làm xong bài tập."

Cuối cùng ông ấy cũng lên tiếng:

"Cháu không muốn biết, Bách Nhiên đã hứa với chú điều gì vì cháu sao?"

"Hửm, không muốn biết. Vậy cháu về trước đây."

Tôi tự nhận thái độ của mình khá tốt khi chào tạm biệt, nhưng ngay giây sau đã bị mấy gã lực lưỡng ấn ngồi lại ghế.

Alpha đặt mạnh chén trà xuống, phát ra tiếng hừ mang ba phần kh/inh bỉ, bốn phần lạnh lùng, năm phần phẫn nộ từ mũi.

"Cháu chẳng hề biết ơn những gì nó làm cho cháu sao?"

Đương nhiên tôi biết ơn. Nhưng Lâm Bách Nhiên dạy tôi, nếu ai đó muốn dùng thông tin chưa biết để dụ dỗ thì phải dũng cảm nói không, vì như vậy, đối phương sẽ không nhịn được mà tự nói ra.

"Nó vì cháu mà lập giấy cam kết quân lệnh với chú, kết quả cháu lại không quan tâm nó chút nào?"

"Giấy cam kết quân lệnh?"

"Đúng! Đứa con trai xuất sắc, ưu tú của chú đã đặt cược toàn bộ cổ phần trong tay vì cháu, nếu không thôn tính được nhà họ Thẩm, nó sẽ tự nguyện rút khỏi công ty."

Giọng của ông không còn bình tĩnh, từng chữ toát lên sự khó hiểu.

Tôi im lặng, mặc cho ánh mắt ông ấy trở nên lạnh lùng.

"Nếu con trai chú thực sự thất bại thảm hại vì cháu, Thẩm Quý, lúc đó chú sẽ không khoan nhượng với cháu nữa."

"Bố đang nói gì vậy?"

Lúc này Lâm Bách Nhiên chạy tới, đứng bên cạnh tôi từ bao giờ.

Alpha trẻ tuổi không nhường bước, dùng ánh mắt không tán thành tranh cãi với Alpha lớn tuổi.

Cuối cùng, anh lo lắng nhìn tôi. Có lẽ sợ tôi lại nảy sinh ý nghĩ t/ự s*t chăng.

Nhưng Lâm Bách Nhiên này, anh có biết không, chỉ cần nếm trải một chút hương vị hạnh phúc, con người sẽ không thể tùy tiện chọn lựa cái ch*t.

Tôi đứng dậy, sánh vai cùng Lâm Bách Nhiên.

“Cháu sẽ không để anh ấy thất bại. Dù phải đ/á/nh cược cả mạng sống, cháu cũng sẽ giúp anh ấy thắng."

Rõ ràng Alpha lớn tuổi chỉ cho rằng tôi chỉ nói suông, kh/inh miệt quay mặt đi.

Còn Lâm Bách Nhiên thì nắm lấy tay tôi, siết ch/ặt.

Lần này, tôi không chỉ muốn sống, mà còn phải sống thật tốt.

Danh sách chương

5 chương
08/07/2025 18:16
0
08/07/2025 18:16
0
08/07/2025 18:16
0
08/07/2025 18:16
0
08/07/2025 18:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

1 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

1 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

1 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

1 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

1 giờ

Cầu chúc gió xuân

Chương 8

1 giờ

Kiếm Heo Hương Nhỏ

Chương 7

1 giờ

Trường Phong Độ Nàng

Chương 10

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu