Phạm Tiểu Tuyết định thần, không do dự mà giơ d/ao đ/âm về phía anh ấy.
Đoàng...
Tiếng sú/ng vang lên.
Phạm Tiểu Tuyết bị trúng đạn ngã xuống đất.
Cho đến khi tất cả chúng tôi di chuyển từ đáy hồ lên bờ, tôi cũng chưa kịp định thần được... vì sao cảnh sát lại đột nhiên đến?
Tình huống khiến người ta không kịp trở tay kiểu này, giống như khoảng thời gian trước tôi cầm la bàn âm dương ngày ngày phòng bị lệ q/uỷ, kết quả là bị Phạm Tiểu Tuyết loài người đ/âm ch*t.
Ai có thể ngờ được lệ q/uỷ đại chiến trời đất quay cuồ/ng, tôi cũng đã sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tử, nhưng kết quả hung thủ lại bị cảnh sát bắt... việc này cũng quá hoang đường mà!
Chúng tôi ngồi trên bờ nghỉ ngơi, Lục Minh Sâm đột nhiên quay đầu hỏi Lục Thành Tuyết: "Là cháu à?"
Sắc mặt Lục Thành Tuyết tái nhợt nhưng vẻ mặt lại rất vui vẻ, anh ấy lấy điện thoại trong túi ra nói: "Phải cảm ơn điện thoại hiệu XX, có khả năng chống nước chống va đ/ập, tín hiệu vẫn ổn định, sau này chúng ta đều dùng điện thoại hiệu XX đi."
Hóa ra, anh chàng này bụng đã bị đ/âm, trong quá trình đ/á/nh nhau lên sân cũng không có tác dụng, lệ q/uỷ khởi động thạch trấn linh thanh tẩy sơn động, anh ấy cũng nhận thức được Phạm Tiểu Tuyết loài người sẽ xuất hiện, nhân cơ hội gọi cho 110, còn bật định vị điện thoại suốt.
"Nếu đã là loài người phạm tội vậy thì giao cho cảnh sát chính là cách tốt nhất." Anh ấy cười nói: "Lệ q/uỷ có thể kêu gọi loài người giúp, chúng ta cũng có thể."
Tôi giơ ngón cái với anh ấy.
"Em gái tôi thảm quá! Hu hu hu, chú cảnh sát, mọi người nhất định phải trừng trị nghiêm khắc kẻ x/ấu!" Bên cạnh truyền đến tiếng khóc của Triệu Viên.
Cô ấy đang mặc đồ hầu gái, đã từ dạng q/uỷ biến thành dạng người, khóc lóc thảm thiết cáo trạng ở trước mặt cảnh sát.
"Yên tâm đi, chúng tôi sẽ trừng ph/ạt thật nặng." Cảnh sát nói.
Triệu Viên chạy đến bên cạnh tôi, rưng rưng nước mắt: "Chú nhìn em gái cháu đi, nó thành ra thế này cũng khó mà sống tiếp, nói không chừng ngày mai sẽ ch*t mất... Phạm Tiểu Tuyết kia chính là hung thủ gi*t người! Em gái, em ch*t thảm quá!"
... Này, tôi vẫn chưa ch*t đâu nhé.
Tôi nhìn Triệu Viên, Triệu Viên vừa khóc vừa nói thầm: "Còn không nằm xuống giả vờ ngất, mẹ nó, tốt nhất là để Phạm Tiểu Tuyết bị xử b/ắn!"
Người tôi bắt đầu ngứa ngáy, từ sau khi bị l/ột da luôn bị đóng băng, có lẽ th/ần ki/nh cũng bị đông cứng, khi đó lại sợ hãi quá mức nên không có cảm giác gì, bây giờ ngâm mình trong nước, cả người tôi ngứa ngáy đến mức khiến tôi muốn nhảy lầu.
"Ngứa quá! Ngứa quá đi mất!" Tôi thê thảm kêu gào.
Thực sự không chịu được cơn ngứa kì lạ này, linh h/ồn tôi rời khỏi cơ thể chui vào trong da người.
Da người chìm sâu dưới đáy hồ, tôi mở da người ra, bì bõm nổi lên mặt nước, lặng lẽ trườn từ mép hồ đến cạnh Lục Thành Tuyết.
Lục Thành Tuyết ôm lấy cơ thể tôi hét lớn: "Hương Hương! Hương Hương! Mau gọi cấp c/ứu!"
Lúc này trời đã tối, hiện trường hỗn lo/ạn, tôi lặng lẽ bò đến cạnh Lục Thành Tuyết: "Em ở đây."
Lục Thành Tuyết quay đầu, nhanh tay nhanh mắt cuốn tôi lại, nhét vào trong áo.
Xe cấp c/ứu kêu rú đi đến, đứa cả đám chúng tôi đến bệ/nh viện, cơ thể tôi được đưa vào trong phòng ICU cấp c/ứu.
Bình luận
Bình luận Facebook