Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nếu tôi và Phó Yến Chu không trốn đi, hai hình nhân này, hẳn chính là kết cục của chúng tôi.
Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, tôi bịt miệng, nín thở, không dám nhúc nhích.
Một lúc sau, hai hình nhân đều nằm yên dưới đất, vụn giấy bay lả tả trong không trung. Nữ q/uỷ quay lưng về phía tôi, đứng trước giường, phát ra tiếng cười lạnh lẽo, gh/ê r/ợn, "Hề hề hề hề, cặp cẩu nam nữ, cho mày quyến rũ chồng tao! C.h.ế.t đi, c.h.ế.t hết đi!"
Cười một lúc, cô ta dường như chuẩn bị rời đi.
Tôi đang định thở phào nhẹ nhõm, thì thấy cơ thể cô ta đột ngột ngửa ra sau, ở tư thế uốn dẻo, tay chống xuống đất, rồi dùng bốn chi di chuyển về phía trước, bò như một con vật.
Phó Yến Chu đang nằm dưới gầm giường. Tư thế uốn dẻo này của nữ q/uỷ, tầm nhìn vừa vặn ngang với Phó Yến Chu.
Một người một q/uỷ bốn mắt nhìn nhau, Phó Yến Chu bùng phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chói tai.
Nữ q/uỷ lại "khà khà khà" cười lên, "Còn một đứa, còn một đứa."
Cô ta thò tay kéo Phó Yến Chu ra ngoài.
Phó Yến Chu liều mạng giãy giụa, xông tới kéo mạnh cửa tủ quần áo, "Đặng Tinh Nhiễm, mau c/ứu anh—"
13.
Tôi chưa bao giờ chán gh/ét Phó Yến Chu đến thế. Cái tên đàn ông tiện nhân ích kỷ, lúc c.h.ế.t còn muốn kéo người khác đệm lưng.
Tôi thật sự m/ù rồi mới ở bên anh ta lâu như vậy!
Tôi giáng một cú đạp thật mạnh vào mặt Phó Yến Chu, đạp anh ta ngã lăn ra, rồi quay người chạy vọt ra ngoài.
Chạy đến phòng khách, tôi thấy Phó Yến Chu mắt đỏ ngầu, cầm con d.a.o đó đuổi theo tôi.
Nữ q/uỷ đã biến mất.
Nghĩ đến hai hình nhân vừa rồi, tôi hiểu ra. Nữ q/uỷ đã nhập vào người Phó Yến Chu, muốn tái hiện lại cảnh tượng vừa nãy.
Phó Yến Chu giơ d.a.o nhào tới. Tôi tiện tay chộp lấy chiếc bình hoa bên cạnh đ/ập vào anh ta.
Con d.a.o rơi xuống đất. Phó Yến Chu cười lạnh một tiếng, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm tôi, xông lên bóp cổ tôi.
Anh ta mạnh kinh khủng. Tôi bị bóp cổ đến mức lật cả tròng mắt. Ngay khi sắp tắt thở, bên ngoài đột nhiên vang lên một tràng tiếng gõ cửa gấp gáp.
"Đặng Tinh Nhiễm, mở cửa!"
Là Kiều Mặc Vũ!
Tôi muốn nói, nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng khò khè. Tôi vùng vẫy tay chân tuyệt vọng. Giữa lúc ý thức ngày càng mơ hồ, tôi thấy một hình nhân giấy nhỏ bằng bàn tay chui qua khe cửa. Giây tiếp theo, hình nhân nhảy lên tay nắm cửa, cánh cửa mở ra, một cô gái trẻ xinh đẹp đeo ba lô bước vào, "Hú, náo nhiệt gh/ê ha!"
Tôi khó khăn nâng cánh tay lên, cố gắng vẫy tay về phía Kiều Mặc Vũ. Cô ấy cũng vẫy tay lại với tôi, "Chào cô, Đặng Tinh Nhiễm!"
Tôi: ...
C/ứu mạng, c/ứu mạng đi đại tỷ ơi?
Kiều Mặc Vũ bước đến, xắn tay áo lên, giáng thẳng hai bạt tai vào mặt Phó Yến Chu.
Lực rất mạnh, mặt Phó Yến Chu lập tức sưng lên.
Tôi thấy một cái bóng đỏ bị cô ấy đ.á.n.h bay ra ngoài, ngã ngồi bên cạnh. Phó Yến Chu cũng ngồi bệt dưới đất, đôi mắt trống rỗng, nhìn mọi thứ trước mặt một cách mơ hồ.
Kiều Mặc Vũ đi đến bên cạnh con nữ q/uỷ, bóp cổ cô ta, lại thêm hai bạt tai nữa, "Mẹ nó chính là mày làm tao mất ngủ! Nửa đêm cứ ồn ào ồn ào mãi!"
Cả chúng tôi đều ngây người. Đánh m/a, đơn giản vậy sao?
14.
Kiều Mặc Vũ lấy trong túi ra một thanh ki/ếm gỗ đào, vỗ một cái lên người nữ q/uỷ. Cô ta ngay lập tức ngoan ngoãn ôm mặt khóc lóc, "Huhu, Đại sư tha mạng!"
"Nói đi, có chuyện gì?" Kiều Mặc Vũ hỏi.
Nữ q/uỷ bắt đầu khóc lóc kể lể. Hóa ra, cô ta tên thật là Triệu Mỹ Quyên, cũng là người ở thành phố Giang. Cô ta làm nội trợ ba năm, kết quả chồng ngoại tình, đối tượng chính là Trần D/ao.
Trần D/ao xinh đẹp lại rất phù phiếm. Chồng cô ta để m/ua túi xách, m/ua đồ xa xỉ cho Trần D/ao, không chỉ tiêu sạch tiền tiết kiệm của hai vợ chồng, mà còn n/ợ nần không ít bên ngoài.
"Chồng tôi nói đó là tài sản chung của vợ chồng, anh ta n/ợ, tôi cũng phải trả một nửa. Huhu, cái tên đàn ông khốn nạn đó, hỏi mượn người nhà tôi được ba mươi vạn, chị họ tôi ép tôi trả n/ợ, còn m/ắng vợ chồng tôi là đồ l/ừa đ/ảo!"
"N/ợ nhiều tiền như vậy, tiền v/ay m/ua nhà cũng không trả nổi, sau này tôi lấy gì nuôi con, con tôi—" Nữ q/uỷ cúi đầu, x.é to.ạc váy của mình. Ở giữa bụng cô ta, có một vết thương dữ tợn. Cô ta hét lớn: "Con tôi, con tôi đâu rồi—?" Vừa hét, mắt cô ta chảy ra m.á.u lệ, toàn thân bắt đầu bốc lên hắc khí.
"Không ổn!" Kiều Mặc Vũ lấy ra vài đồng tiền đồng, nhanh chóng bày một Trận pháp đơn giản xung quanh. Cơ thể nữ q/uỷ tóe ra những tia sét. Kiều Mặc Vũ lại vung ki/ếm gỗ đào, rất nhanh, nữ q/uỷ đã tan biến thành khói.
Tôi nhìn đến ngây người, "Con q/uỷ này trông rất lợi hại, cô làm vài động tác đã tiêu diệt nó rồi?"
"Cái gì mà vài động tác? Đây là Trận Thất Sát Tỏa H/ồn, con nữ q/uỷ này còn chưa thành Sát, rất dễ đối phó."
"Nhà họ Đặng các cô, sao lại sa sút đến mức này chứ? Haizz!" Kiều Mặc Vũ vừa thu dọn đồ đạc, vừa giục tôi, "Trần D/ao đang ở đâu? Mau lái xe đưa tôi đến đó."
"Con nữ q/uỷ này khi t/ự s*t hình như đang mang th/ai. Nó còn có một đứa con, tiểu q/uỷ đó, mới là rắc rối lớn!"
Tôi và Phó Yến Chu cũng không kịp thu dọn đồ đạc, vội vàng tìm chìa khóa xe.
Trên đường đến bệ/nh viện, tôi hỏi Kiều Mặc Vũ, cô ấy cứ nhắc đến nhà họ Đặng chúng tôi, chẳng lẽ nhà tôi trước đây cũng từng bắt m/a sao?
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook