Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ngươi nghe ta nói đây." Ta lôi con ngân xà đang quấn quanh eo mình ra, "Chúng ta hết tiền rồi, ta định ra phố mãi nghệ ki/ếm bạc, bây giờ ngươi phải phối hợp với ta để tập luyện."
"Thấy cái giỏ tre kia không? Ngươi chui vào đó trước, khi ta thổi sáo, ngươi phải chui ra, rồi lắc lư cái cổ, hiểu chưa?"
"Ngươi dùng đuôi rắn quấn lấy Đản Bảo, lăn vòng vòng cho ta xem nào? Á á á! Ta bảo ngươi quấn lấy Đản Bảo mà lăn, chứ không phải bảo ngươi dùng đuôi quất nó như đ.á.n.h quay!!"
"Đại ca à, xin hãy dùng cái đầu rắn tôn quý của ngươi đội lấy Đản Bảo, chứ không phải bảo ngươi biến mình thành máy b.ắ.n đ/á đâu."
Tiểu Xà Bảo: 【A ba a ba a ba...】
...
Dù sao đi nữa, cái gánh xiếc rắn của ta cuối cùng cũng dựng lên được. Buổi biểu diễn đầu tiên khá thuận lợi, vừa kết thúc, ngân xà đã quăng luôn Đản Bảo sang một bên, "vèo" một cái quấn c.h.ặ.t lại lên eo ta.
Ta hớn hở bưng khay đi xin tiền thưởng, người vây xem ai nấy đều khen con ngân xà thật đẹp.
Keng!
Giữa đống tiền đồng lẻ tẻ, bỗng nhiên rơi xuống một thỏi vàng ròng. Mắt ta sáng rực, cảm kích ngẩng mặt lên: "Đa tạ vị lão gia này..."
Đột nhiên, ta đối diện với một đôi đồng t.ử đen láy lạnh lẽo như hàn đàm.
Tiêu Yếm nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta. Lòng bàn tay hắn lạnh, giọng nói lại càng lạnh hơn: "Nhạc Ninh Ngữ, ra đường phơi mặt mãi nghệ cầu vui, đây chính là 'sống những ngày tháng tốt đẹp bên phu quân' mà ngươi nói sao?"
8.
Ta chẳng thể ngờ mình lại gặp lại Tiêu Yếm trong hoàn cảnh này.
Suốt quãng thời gian phiêu bạt vừa qua, ta đã nghe không ít lời đồn đại về hắn. Nghe nói sau cái đêm tại Lạc Nhai Giản ấy, hắn không hề thuận thế mà rước Nhạc Vân D/ao vào cửa. Xem chừng mấy vị Trưởng lão trong Long tộc không mấy hài lòng về nàng ta.
Nên biết rằng, Long tộc xưa nay luôn coi trọng huyết mạch truyền thừa. Sở dĩ Tiêu Yếm có thể ngồi lên ngôi vị Long Quân là nhờ mang trong mình dòng m.á.u rồng thuần khiết. Mà huyết mạch càng tinh thuần, chuyện con cái lại càng nan giải. Điều này đồng nghĩa với việc muốn sinh ra được cốt nhục của Tiêu Yếm là chuyện khó hơn lên trời.
Các vị Trưởng lão Long tộc chính là nhắm trúng thể chất "Hảo Dựng" (dễ thụ th/ai) của ta nên mới thúc giục Tiêu Yếm hạ phàm tìm người. Kết quả Tiêu Yếm lại nảy sinh tình cảm với Nhạc Vân D/ao, còn cùng nàng ta nếm trái cấm. Tộc quy Long tộc quy định, đời này chỉ có một thê t.ử, mà Long Quân thì không thể không có người nối dõi. Nhìn Nhạc Vân D/ao chẳng có vẻ gì là sẽ sinh được Long t.ử, các vị Trưởng lão đã âm thầm nảy ý định lập một vị Long Quân mới.
Đúng lúc này, Nhạc Vân D/ao bỗng nhiên mang th/ai. Qua sự thăm dò của các Trưởng lão, quả nhiên trong bụng nàng ta là một viên trứng rồng. Thế là vạn sự đại cát, đôi bên cùng thỏa lòng. Tin tức gần nhất ta nghe được là Tiêu Yếm đã đưa Nhạc Vân D/ao về Long cung, lúc này hắn nên bận rộn chuẩn bị đại hôn mới phải. Sao hắn lại có thời gian chạy đến đây xem mãi nghệ?
Ta cố sức vùng vẫy: "Ngươi buông tay ra!"
Tiêu Yếm chẳng những không buông, còn túm c.h.ặ.t lấy ta kéo vào lòng hắn. Ta ra sức giãy giụa, trong lòng dâng lên một sự gh/ê t/ởm tột độ.
Bỗng nhiên, một tia ngân quang vụt lên, nhanh như chớp c.ắ.n vào hổ khẩu (nơi giữa ngón cái và ngón trỏ) của Tiêu Yếm một miếng.
"Chậc..." Tiêu Yếm đ/au đớn buông tay, cùng lúc đó, đôi mắt hắn tràn ngập sát khí: "Ngươi muốn c.h.ế.t!"
Hắn hóa tay thành trảo, lao tới định tóm lấy ngân xà. Ngân xà nhanh thoăn thoắt rút cái đuôi đang quấn quanh eo ta ra, quất mạnh về phía Tiêu Yếm. Tim ta lập tức vọt lên tận cổ họng. Tiêu Yếm dù sao cũng là Long Quân thực thụ! Một con rắn ngốc ngay cả tiếng người còn nghe không hiểu như A Ngân, sao lại to gan đến thế?
Một tiếng "bùng" vang lên, ngân xà bị hất văng đi. Khoảnh khắc ấy, đầu óc ta như n/ổ tung: "A Ngân!"
Tí tách. Tí tách.
Những giọt m.á.u chảy dọc theo đầu móng vuốt rơi xuống. Ta sững sờ, bấy giờ mới nhận ra Tiêu Yếm đã bị thương. Nhưng sao có thể như vậy được? Tiêu Yếm là Long Quân, lân giáp đen của hắn kiên cố không gì phá nổi, A Ngân chỉ là một con rắn mềm yếu không xươ/ng, sao có thể làm hắn bị thương?
Tí tách. Lại một giọt m.á.u nữa rơi xuống. Đối diện với nó là đôi đồng t.ử đen thẳm đến đ/áng s/ợ của Tiêu Yếm.
"Cút ra!" Uy thế của Long Quân như một ngọn núi đ/è nặng lên người ta, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo.
【Tiểu phi cầu tới đâyyyy!】 Trong tiếng gọi non nớt, Đản Bảo bấy giờ đang được trang trí như một quả cầu mây chợt nhảy vọt lên không trung, lén lút "bộp" một phát vào sau gáy Tiêu Yếm.
Tiêu Yếm bị va chạm mạnh đến mức loạng choạng. Ta vội vàng ôm lấy Đản Bảo vào lòng. Tiêu Yếm từ từ quay đầu lại, gằn giọng: "Nhạc Ninh Ngữ, ngươi vì hai thứ tiện chủng này mà muốn đối đầu với ta sao?"
Ta gi/ận đến phát cười: "Tiêu Yếm, là ta có lỗi với ngươi sao? Ngươi nói muốn cưới ta, được, ta coi ngươi là lang quân sẽ bầu bạn cả đời. Nhưng ngươi xoay lưng lại đi yêu Nhạc Vân D/ao, cũng được, ta chủ động nhường bước, thành toàn cho hai ngươi."
"Rõ ràng ta chẳng làm gì sai, vậy mà vẫn bị ép đến mức phải rời bỏ quê hương. Ngươi chê ta phơi mặt ra đường mãi nghệ, nhưng ta không có tiền, thể diện sao quan trọng bằng cái bụng no?"
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook