Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
23.
Nhân lúc hai người họ đang tình tứ, cãi nhau ra vẻ nhưng thực chất là đang ve vãn nhau, tôi đi vào quầy cầm đồ giả vờ lục lọi. Tiện tay lấy một viên Ô Kê Bạch Phượng, một chiếc nhẫn ngọc Phỉ thúy, rồi trộn lẫn mặt ngọc bạch ngọc vào trong đó.
“Mặt ngọc của tôi!” Mặc dù ánh sáng lờ mờ, nhưng khi nhìn thấy mặt ngọc treo trên cổ tôi bằng sợi dây đỏ, Lâm Tuyết vẫn nhận ra ngay.
Đó là mặt ngọc cứ lẩn khuất trong tâm trí cô ta, trực giác mách bảo cô ta rằng đó là một thứ cực kỳ quan trọng trong cuộc đời. Cô ta phải lấy lại nó bằng được!
“Chị Thẩm Du, mặt ngọc này giống hệt di vật mà mẹ để lại cho em…” Lâm Tuyết căng thẳng cuộn ngón tay lại, khuôn mặt xinh đẹp, mềm mại đỏ bừng khi nói dối.
Mặc dù cô ta không nói thẳng, nhưng mọi người trong đội đều đồng loạt nhìn vào cổ tôi. Trong thế giới tận thế, mặt ngọc cũng không phải là thứ gì hiếm có. Mọi người đều đoán rằng tôi sẽ tháo nó ra và tặng cho cô ta như một món quà.
Nhưng tiếc là, họ đã đoán sai.
Tôi không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc. Những ngón tay tôi từ từ quấn quanh sợi dây đỏ trên cổ, nghịch nghịch mặt ngọc, nhếch môi nở một nụ cười và nhìn thẳng vào Lâm Tuyết.
“Cô nói dối.”
“Em… em không có.” Bị lật tẩy dễ dàng, ánh mắt Lâm Tuyết trở nên ấm áp và bất lực, đảo qua đảo lại, nước mắt lưng tròng, vừa trong sáng vừa quyến rũ.
Mọi người đều biết cô ta đang nói dối, nhưng lại cảm thấy sự vụng về này thật đáng yêu. Bởi vì một cô gái ngay cả nói dối cũng không giỏi thì có thể có lòng dạ x/ấu xa gì chứ? Chắc chắn là đáng yêu hơn kiểu người mạnh mẽ, hung hăng như tôi rồi.
Ngay lập tức, vài người đàn ông trong đội đã nhao nhao lên tiếng bênh vực Lâm Tuyết.
“Thẩm Du, cô đưa cho cô ấy đi, cái mặt ngọc đó có phải là báu vật gì đâu!”
“Đúng vậy, Tiểu Tuyết sắp khóc rồi, b/ắt n/ạt cô ấy làm gì?”
“Cái mặt ngọc này cô giữ cũng vô dụng, chi bằng tặng cho Tiểu Tuyết làm kỷ niệm!”
Thực ra họ nghĩ cũng không sai, mặt ngọc này bây giờ quả thật vô dụng. Nhưng tôi đã dày công sắp đặt để gây ra mâu thuẫn, sao có thể dễ dàng buông tay như vậy được?
Dưới ánh mắt của mọi người, tôi gi/ật mặt ngọc xuống và cất vào không gian, sau đó thản nhiên xòe hai bàn tay trống rỗng: “Xin lỗi, mặt ngọc là do tôi tìm được, tôi không muốn đưa cho bất cứ ai.”
Đây chính là chỗ dựa của những người có dị năng Không gian. Kể cả khi ch*t, những thứ trong không gian cũng chỉ có chủ nhân mới lấy ra được.
Giờ đây mọi người đang chiến đấu kề vai sát cánh, thấy vậy cũng không tiện làm khó tôi nữa, lần lượt cúi đầu tiếp tục nghỉ ngơi.
Chỉ có Lâm Tuyết thấy mặt ngọc biến mất thì càng thêm lo lắng, dậm chân, đôi mắt ngấn lệ đáng thương vô cùng.
Trong ánh đèn lờ mờ, cô ta giơ những ngón tay nhỏ nhắn, trắng nõn lên nắm lấy góc áo của Kỳ Lẫm, c/ầu x/in một cách thầm lặng.
Kỳ Lẫm cố ý trêu chọc cô ta, nở nụ cười trầm thấp: “Xin anh đi, anh sẽ giúp em.”
Không còn cách nào khác, Lâm Tuyết cúi đầu thật thấp, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Anh ơi, xin anh…”
“Gọi thêm lần nữa xem nào.”
“Anh!” Bị trêu chọc, Lâm Tuyết tức gi/ận ngẩng đầu lên, khóe mắt ướt át, đôi môi mềm mại, đầy đặn, thấm đẫm sắc hồng quyến rũ.
Thấy vậy, Kỳ Lẫm hài lòng xoa đầu cô ta, ra lệnh cho tôi một cách đầy bề trên: “Đưa cho em ấy đi!”
24.
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào tôi là Đội trưởng.”
“Đội trưởng Kỳ, anh quên những gì chúng ta đã thỏa thuận khi vào đội rồi sao?” Tôi nghiêng đầu, nở một nụ cười vô cùng vô hại và nghiêm túc.
Những thứ thu thập được sẽ không nộp lên… Sau khi được tôi nhắc nhở, Kỳ Lẫm mới nhớ lại lời hứa của mình. Hắn ta cau mày, khó chịu “tặc” một tiếng, lấy một điếu th/uốc từ hộp ra ngậm vào miệng: “Chỉ là một món đồ nhỏ thôi, nhường lại không được sao?”
“Không được.” Tôi khẽ động ngón tay, x/é đôi điếu th/uốc đang ch/áy trong miệng hắn. Mùi t.h.u.ố.c lá khó chịu, tôi không thích.
Lần đầu tiên có người dám sử dụng dị năng ngay trước mặt hắn, Kỳ Lẫm lập tức lạnh mặt, ánh mắt đầy sự sắc bén: “Tất cả sự cứng rắn đều chỉ vì lợi ích chưa đủ mà thôi. Nói điều kiện đi, cô muốn gì?”
Tôi dựa vào tường, lấy mã tấu ra khỏi không gian và cẩn thận lau chùi, nhất quyết không nói gì.
“Vật tư?”
“Không thiếu.”
“Điểm nhiệm vụ?”
“Không cần.”
“Chỗ ở trong căn cứ?”
“Tôi có rồi.”
Một chuỗi câu hỏi được đưa ra nhưng đều bị tôi chặn lại một cách thờ ơ, Kỳ Lẫm cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cô có tin tôi có thể khiến cô không thể sống nổi ở căn cứ phía Bắc không?”
“Tôi có thể chuyển đến căn cứ khác.” Thanh mã tấu càng được lau càng sáng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Lâm Tuyết có chút sợ hãi, nhưng thấy tôi khó đối phó như vậy, cô ta càng thêm tin rằng mặt ngọc trên tay tôi cực kỳ quan trọng. Thế là cô ta căng thẳng vo tròn vạt áo, lấy hết dũng khí rụt rè nhìn tôi: “Chị Thẩm Du, em là Nghiên c/ứu viên của căn cứ. Lần trước em đến nhà, em thấy em gái chị hình như bị ốm. Em hứa với chị, nếu chị chịu nhường mặt ngọc này cho em, sau này nếu chị hoặc em gái chị cần th/uốc giải, lúc nào cũng có thể tìm em.”
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook