Tôi cử người đưa Phạm Tiểu Tuyết trở lại cục cảnh sát.
Mẹ tìm tôi nói chuyện, kể cho tôi nghe lý do bà nội tôi muốn lấy thạch trấn linh.
"Bố con là con thừa tự*. Bà nội con vẫn không cam tâm, muốn để con trai mình sống lại."
*Con thừa tự: là gia đình không có con nhận con của anh chị em ruột làm con mình.
Sau khi con trai bị bệ/nh nặng mà ch*t, bà ta đã bí mật biến con trai thành lệ q/uỷ, vẫn luôn nuôi dưỡng ở nơi khác.
Bà ta thiết lập trận tụ âm, nuôi chị em Phạm Tiểu Tuyết, là để chị gái của Phạm Tiểu Tuyết nuốt chửng người bình thường trở thành lệ q/uỷ mạnh nhất, sau đó sẽ cho con trai mình ăn cô ta.
Bà ta còn cho rằng thạch trấn linh có tác dụng giúp lệ q/uỷ hóa thành người nên cố tình lấy mất thạch trấn linh và dùng cơ thể tôi để nuôi dưỡng.
Nhưng đây chẳng qua chỉ là một giấc mộng hão huyền mà thôi.
Có lẽ bà ta cũng biết sự không đáng tin ở trong đó, nên bao năm vẫn luôn do dự, mãi cho đến khi tôi 19 tuổi, bà ta cầm tờ giấy của hai trường đại học đưa cho tôi: "Hương Hương, chọn một đi."
Tôi nói: "Bà nội, thứ bà chọn đều là thứ tốt."
Sau đó rút bừa một tờ.
Kết quả vừa hay rút trúng trường học bà ta đã thiết lập trận tụ âm kia.
Có lẽ ý trời là vậy nên bà ta mới quyết định tiếp tục thực hiện kế hoạch.
Mấy ngày sau, bà nội đã ch*t, bị gia tộc gạch tên khỏi gia phả.
Vì liên quan đến danh tiếng của gia tộc nên sự việc đã được giữ bí mật không thông báo ra bên ngoài.
Tôi không tiết lộ chút nào nhưng Lục Thành Tuyết dường như đã đoán được sự thật, thế nhưng anh ấy không hề truy hỏi.
Phạm Tiểu Tuyết bị t//ử h/ình, nghe nói khi cô ta ch*t còn cười nữa.
Nghe được tin này, tôi cảm thấy mất mát.
Tôi quay về phòng, cầm chuỗi hạt đi đến từ đường, linh h/ồn của Chu Dĩnh ở bên trong đã được nuôi dưỡng khá ổn.
Tôi niệm quyết pháp, thả linh h/ồn cô ấy ra.
"Đi đầu th/ai đi."
Bình luận
Bình luận Facebook