“CHIM SƠN CA” TÔI BAO NUÔI HÓA RA LÀ THIẾU GIA THẬT

Say rồi thì không cần nhớ lại nhịp tim dồn dập khi anh ta bế tôi đến bệ/nh viện. Say rồi... thì tôi sẽ không phải thừa nhận một sự thật rằng: Tôi cư nhiên lại thấy cái cảm giác được anh ta quản lý cũng không tệ chút nào.

Trời ạ, Lâm Sơ! Chẳng lẽ mày là một tên M ngầm sao?

Tôi ngồi ngây ra trên sofa, chàng trai kia đã bị tôi đuổi đi từ sớm, Bách Nguyệt Thời cũng vừa nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi.

Đúng là nửa đêm uống rư/ợu một mình thì rất dễ suy nghĩ vẩn vơ. Tôi gh/ét Lâm Văn Cảnh, gh/ét cái cách anh ta kiểm soát tôi mọi lúc mọi nơi. Nhưng tôi vẫn thích anh ta.

Thích gương mặt thanh lãnh tuyệt mỹ ấy. Thích mùi hương tin tức tố của anh ta. Thích sự chăm sóc tỉ mỉ không sót một kẽ hở. Thích cả cái nhíu mày lo lắng của anh ta dành cho tôi.

Có một cụm từ gọi là gì nhỉ? Đúng rồi, 'sự hấp dẫn về mặt sinh lý'. Một loại bản năng không thể kh/ống ch/ế. Dù lý trí có gào thét rằng điều này rất nguy hiểm, rất ng/u ngốc, rất tự tìm đường c.h.ế.t, tôi vẫn không kìm lòng được mà muốn xích lại gần anh ta.

Hồi mới x/á/c lập qu/an h/ệ bao nuôi, tôi nóng lòng đưa người về nhà ngay lập tức, suốt ngày bám dính lấy anh ta như hình với bóng. Để tránh bị đ.á.n.h dấu, mỗi khi làm "chuyện đó", anh ta đều đeo rọ mõm chống c.ắ.n bằng kim loại.

Phía trên cái rọ mõm kim loại lạnh lẽo ấy là một đôi mắt đỏ ngầu đầy thú tính, tựa như một con sói bị xiềng xích, gợi cảm đến c.h.ế.t người.

Thế nhưng cũng chính con sói ấy, sau khi rời khỏi giường, lại sẵn sàng quỳ một gối đi tất cho tôi, nhẫn nại đút cho tôi từng thìa th/uốc, nhớ rõ khẩu vị của từng món tôi ăn, lo liệu cuộc sống của tôi chu toàn đến từng chân tơ kẽ tóc.

Nhớ lần đầu tiên tôi lên cơn hen trước mặt anh ta, tay tôi run đến mức không cầm chắc th/uốc, lọ t.h.u.ố.c xịt rơi xuống sàn rồi lăn tít vào gầm bàn. Tôi khó thở đến mức không với tới được, trong cơn hoảng lo/ạn đã gạt đổ cả đĩa hoa quả trên bàn, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên.

Trước khi ngất đi, tôi thấy Lâm Văn Cảnh hớt hải lao ra từ phòng bếp, chạy về phía tôi với vẻ mặt đầy h/oảng s/ợ.

Kể từ đó, trong túi áo anh ta lúc nào cũng thủ sẵn t.h.u.ố.c hen suyễn. Ngay cả lần ở nhà họ Lâm kia, cũng nhờ anh ta kịp thời dùng t.h.u.ố.c mà tôi mới giữ được mạng nhỏ.

07.

Thêm một ly rư/ợu nữa rót vào bụng, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồ/ng. Tiếng nhạc trong bar đinh tai nhức óc, ánh đèn mờ ảo quay cuồ/ng, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ba chữ Lâm Văn Cảnh trong danh bạ bỗng trở nên vô cùng chướng mắt.

Tôi muốn gặp anh ta, nhưng lại muốn trốn tránh anh ta. Chất cồn làm cho tư duy vừa đình trệ lại vừa táo bạo. Tôi nhấn nút gọi.

Chuông reo ba tiếng thì đầu dây bên kia bắt nhấc máy.

"Alo." Giọng của Lâm Văn Cảnh truyền qua ống nghe, trầm hơn thường ngày.

Không gian bên anh ta rất yên tĩnh, chắc là đang ở nhà.

"Lâm Văn Cảnh..." Giọng tôi mang theo men say, mềm nhũn ra.

"Em đang ở đâu?" Anh ta lập tức nhận ra điều bất thường, "Uống rư/ợu à?"

"Ừm..." Tôi đọc tên một quán bar, lưỡi bắt đầu líu lại, "Tôi say rồi, anh mau đến đón tôi đi."

Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Sau đó tôi nghe thấy tiếng ghế bị đẩy ra, tiếng chìa khóa va vào nhau lạch cạch.

"Ở yên đấy đừng đi đâu, tôi đến ngay."

Tôi còn định nói thêm gì đó thì cuộc gọi đã bị ngắt.

Hai mươi phút sau, Lâm Văn Cảnh xuất hiện trước cửa bar. Anh ta mặc một chiếc sơ mi đen đơn giản, tóc tai hơi rối, rõ ràng là vội vàng chạy tới. Đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia đang đ/è nén ngọn lửa gi/ận, dưới ánh đèn mờ ảo trông vô cùng đ/áng s/ợ.

"Lâm Sơ!" Anh ta bước đến trước mặt tôi, giọng lạnh như băng, "Em có biết sức khỏe mình thế nào không? Ai cho em cái gan dám ra ngoài uống rư/ợu giữa đêm thế này!"

Tôi ngước nhìn anh ta, hơi men làm tầm nhìn nhòe đi. Nhưng anh ta thật sự rất đẹp, lúc tức gi/ận trông cũng đẹp vô cùng.

Tôi cười ngây ngô: "Anh đến rồi à..."

Lâm Văn Cảnh hít một hơi thật sâu, đưa tay định kéo tôi dậy: "Đứng lên, về nhà."

"Không!" Tôi đột ngột ôm ch/ặt lấy cái cột ở quầy bar, "Tôi không đi!"

"Lâm Sơ!"

"Tôi là nấm!" Tôi nghiêm túc nói, "Nấm là không biết đi bộ đâu. Anh nhìn xem, tôi có rễ này, cắm ch/ặt ở đây rồi!"

Mấy vị khách bên cạnh đã bắt đầu cười tr/ộm.

Gân xanh trên trán Lâm Văn Cảnh nảy lên bần bật: "Đừng quậy nữa, dậy mau."

"Không dậy! Nấm không biết đi bộ!" Tôi áp mặt vào cái cột lạnh ngắt, "Trừ phi... trừ phi anh cõng tôi!"

Người xem náo nhiệt xung quanh ngày càng nhiều. Lâm Văn Cảnh nhìn chằm chằm tôi suốt mười giây đồng hồ, ánh mắt ấy như muốn l/ột da trút xươ/ng tôi vậy.

Ngay lúc tôi tưởng anh ta sắp nổi trận lôi đình, anh ta đột nhiên quay người, quay lưng về phía tôi rồi ngồi xổm xuống, "Lên đi."

Tôi ngẩn người.

"Nhanh lên!" giọng anh ta đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, "Nếu không anh bỏ mặc em ở đây luôn đấy."

08.

Nghe anh ta đe dọa, lòng tôi bỗng thấy tủi thân gh/ê g/ớm. Cái n/ão của kẻ say không thể suy nghĩ sâu xa được, nước mắt cứ thế lã chã rơi: "Anh m/ắng tôi..."

Lâm Văn Cảnh: "..."

Tôi vừa định gào lên một tiếng thật to thì đã bị bàn tay anh ta nhanh như c/ắt bịt ch/ặt miệng lại. Tôi nhìn anh ta, nước mắt càng rơi dữ dội hơn. Đồ x/ấu xa, đến khóc cũng không cho người ta khóc!

Danh sách chương

5 chương
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu