Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cảm thấy khó thở: "Bà ngoại cũng bị các anh trói luôn rồi?"
"Bà ngoại? À, cô nói bà lão đầu tiên chúng ta gặp ấy hả? Bà ấy thì không, bà ấy cứ ngủ suốt thôi, chẳng biết sao mà gọi mãi không tỉnh." 360 chỉ vào căn nhà.
Tôi và Chu Tự nhìn nhau, đồng thời lao vào trong nhà. Phía sau vọng lại một câu đầy sửng sốt: "Vãi cả chưởng, hai người họ vừa nắm tay nhau chạy đi đấy à?!"
10.
Bà ngoại nằm tĩnh lặng trên giường, lửa trong lò vẫn ch/áy hừng hực.
"Đốt." Tôi khẽ thốt lên.
"Đốt gì cơ?" 360 vừa chạy tới, tò mò nhìn tôi.
"Đốt... bà... ngoại." Tôi nhấn mạnh từng chữ.
"?" Mọi người đồng loạt ngây người như phỗng.
"Làm thế này có ổn không?" Giọng 477 đầy vẻ nghi ngại.
"Được." Tôi biết rõ bà ngoại ở đây không phải là bản thể. Lửa trong lò chưa từng tắt, nghĩa là nó đại diện cho sự sống sinh sôi bất tuyệt. Mà "vo/ng linh say ngủ" ở đây, chính là bà.
Trong ngọn lửa bập bùng, gương mặt bà ngoại dần nhòa đi trong mắt tôi...
Chẳng biết từ lúc nào, trời đã hửng nắng. Bên ngoài bắt đầu trở nên náo nhiệt.
211 tranh thủ liếc nhìn ra ngoài: "Đám NPC bên ngoài sống lại rồi."
"Nhưng loa phát thanh vẫn chưa thông báo." 985 cau mày.
Còn thiếu cái gì nữa nhỉ...
Chè Mè Đen đột nhiên chui tọt vào túi áo tôi, quẫy đạp lo/ạn xạ. Chu Tự nhíu mày định tóm nó ra, bỗng sắc mặt anh thay đổi, anh rút một thứ đặt vào tay tôi.
Là lưỡi hái của tôi. Vốn dĩ, nó thuộc về tôi.
Tôi bỗng thấy đại n/ão thông suốt, biến nó to ra rồi dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía Mặt Trời trên cao…
【Chúc mừng đội ngũ "Tân Sinh" đã hoàn thành phó bản "Vùng Đất Mồi Lửa".】
Âm thanh điện t.ử quen thuộc vang lên khiến ai nấy đều trút được gánh nặng trong lòng. Cảnh vật trước mắt lại thay đổi lần nữa, mọi người đã quay trở lại quảng trường trung tâm.
Bà ngoại tôi đứng cách đó không xa, mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi. Tôi vội vã chạy lại, giọng nghẹn ngào: "Bà ơi!"
Hương vị quen thuộc của bà bao bọc lấy tôi, bà dịu dàng vỗ về sau lưng: "Cháu làm tốt lắm."
"Chuyện này là sao đây?" 360 tiện tay kéo một NPC lại hỏi.
Chu Tự mặt không cảm xúc, đưa tay nắm lấy tay tôi.
Tên NPC liếc nhìn anh một cái, đảo mắt kh/inh bỉ: "Tôi là anh họ của Thanh Nhi. Các người đúng là đồ nhân loại có bệ/nh, tôi bảo con bé lại gần tôi là vì sợ lũ nhân loại ng/u xuẩn các người làm vẩn đục thần trí của em ấy thôi."
"Ý gì đây? 002 là Boss của trò chơi này à?" 477 nghi hoặc.
"Trông giống chủ nhân của trò chơi này hơn." 985 nhếch môi cười, "Thế thì Đội trưởng nhà mình chẳng phải là..."
"Hắn đang bảo anh là nô bộc đấy." 211 mỉm cười lịch lãm với Chu Tự.
"Anh nói nghe chướng tai thật đấy, dù đó là sự thật." 985 nháy mắt.
Chu Tự: "..."
"Chúng mình thừa thãi quá nhỉ, cảm giác người ta đang đóng phim 'Gia đình yêu thương', còn bên mình thì lại là 'Bốn chàng ngốc đại náo game kinh dị'." 360 cay đắng thốt lên.
"Ba chàng thôi." 985 lạnh lùng đáp trả.
Tôi và Chu Tự từ biệt mọi người, tiễn họ tiến vào phó bản tiếp theo.
11.
Chu Tự lựa chọn ở lại đây cùng tôi. Anh ôm lấy tôi, giọng thản nhiên: "Ba mẹ anh không còn nữa, ở Thế giới thực, anh chẳng còn ai để vướng bận."
"Chỉ ở nơi này mới có một người." Anh đặt cằm lên đỉnh đầu tôi, âu yếm đu đưa, "Người đã khiến anh phải vượt qua hàng chục lần những phó bản giống hệt nhau."
Tôi tò mò hỏi anh: "Em nhớ lần đầu tiên em xin vào đội với anh, em đã phải đeo bám dai dẳng lắm anh mới đồng ý, sao lần này anh lại trực tiếp lập đội nhiều người thế?"
Chu Tự im lặng một hồi rồi mới mở lời: "Anh không biết, trong tiềm thức... anh cảm thấy mình đang chờ đợi một ai đó."
"Việc lập đủ đội sáu người rất đơn giản, dọc đường luôn có người muốn gia nhập. Nhưng ngay giây đầu tiên nhìn thấy em, anh biết người mình chờ đã đến rồi."
Lòng tôi dâng lên một chút xót xa xen lẫn hạnh phúc vỡ òa. Tôi hôn nhẹ lên ngón tay út của anh: "Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ bỏ mặc anh một mình nữa."
Phía sau, ba tôi đang gào lên phân bua với mẹ: "Vợ ơi! Nhìn nó học đòi anh kìa! Anh ở lại là vì yêu em, ai biết thằng ranh kia ở lại có phải vì thật lòng yêu con gái báu vật của mình không chứ!"
Mẹ mỉm cười: "Thôi mà, đừng có nhõng nhẽo nữa. Nếu thằng bé không an phận, cứ để Thanh Nhi ném thằng bé vào phó bản làm NPC là được."
Ba đắc ý ôm lấy mẹ, hôn chùn chụt hai cái.
Tôi và Chu Tự bốn mắt nhìn nhau: "..."
Chu Tự đột nhiên cúi đầu hôn lên lòng bàn tay tôi: "Mạng sống của anh giao cả cho em đấy, thưa chủ nhân."
Tôi: "... Đừng có giở trò."
Chu Tự khẽ cười, trao cho tôi một nụ hôn sâu nồng nàn, "Bảo bối, anh yêu em lắm."
"Ừm... em cũng vậy."
(HOÀN)
Dưới đây là một bộ truyện khác do nhà mình đã đăng trên MonkeyD ạ:
CHẤP LINH DẪN ĐỘ SỨ
Lúc nương ta bị l/ột da, cha ta còn đang mải mê đếm bạc trước cửa.
Về sau, ta cũng được người ta đón đi, nhưng vận số chẳng lành, giữa đường ngã xuống giếng sâu, từ đó không bao giờ trở lên được nữa.
Dưới Âm ty, Q/uỷ sai hỏi ta: "Ngươi còn tâm nguyện gì chưa dứt chăng?"
Ta đáp: "Có, ta muốn c/ứu một người."
Tên Q/uỷ sai nghe vậy khẽ cười nhạt: "Âm h/ồn c/ầu x/in, đa phần đều là b/áo th/ù, kiểu như ngươi quả là chuyện lạ."
Chương 1:
01.
Ngày hôm ấy mưa tầm tã, một gã nam nhân lực lưỡng trói nương ta vào cột trụ, tay cầm đoản đ/ao sắc lẹm kề sát sau mang tai bà.
"Tú nương à, chớ có oán ta." Cha ta ngồi xổm trên bậu cửa, vừa đếm bạc vừa lẩm bẩm, "Số bạc Tôn lão gia cho lần này đủ để nhà ta ăn tiêu ròng rã ba năm rồi."
Nương không khóc, bà chỉ lặng lẽ nhìn ta, "A Chỉ, nhắm mắt lại đi con."
Nhưng ta không nhắm mắt. Qua khe cửa hẹp, ta tận mắt chứng kiến mũi d.a.o rạ/ch khai lớp da thịt của nương, m.á.u tươi theo cần cổ chảy xuống ròng ròng. Ta cảm nhận được dòng lệ ấm nóng lăn dài vào khóe miệng. Cổ họng chát đắng.
Về sau, ta cũng được người ta đón đi. Nhưng vận số chẳng lành, nửa đường rơi xuống giếng cạn, một đi không trở lại.
Dưới Âm ty u tối, Q/uỷ sai hỏi ta: "Ngươi còn tâm nguyện gì chưa dứt chăng?"
Ta sững sờ. Rõ ràng có muôn vàn tâm nguyện, vậy mà lời đến cửa miệng lại hóa thành một câu khác: "Có, ta muốn c/ứu một người."
Q/uỷ sai nghe xong khẽ bật cười: "Âm h/ồn tìm đến, mười kẻ thì chín kẻ cầu b/áo th/ù, hạng như ngươi đúng là mới mẻ."
Hắn trầm mặc hồi lâu, lại cất lời: "Nếu cho ngươi một cơ hội, dẫn độ trăm vo/ng h/ồn để Âm ty ban cho ngươi một ngày hoàn dương, ngươi có nguyện chăng?"
"Hoàn dương... có thể làm gì?"
"Làm chuyện ngươi muốn làm." Hắn khựng lại, "Nhưng Q/uỷ sai không được trực tiếp g.i.ế.c người, không được làm lo/ạn Âm ty, không được…"
"Ta đồng ý." Ta ngắt lời hắn. Dù là ngày hoàn dương để lên công đường cáo trạng, hay để lại chứng cứ cũng được, tóm lại có thể làm chút gì đó để c/ứu những người không đáng c.h.ế.t như nương ta.
Hắn lấy ra một tấm lệnh bài, trên khắc hai chữ "Dẫn H/ồn", lại đưa cho ta một xâu chuông đồng, "Ta tên Mạnh Kỳ, là người dẫn đường của ngươi. Từ hôm nay, ngươi chính là Q/uỷ sai thực tập của huyện Hà Thanh."
Khi chạm tay vào yêu bài, ta nhìn thấy rất nhiều sợi tơ vây quanh.
"Nhân Quả Tuyến." Hắn giải thích, "Đây là năng lực của Q/uỷ sai. Sợi của thiện nhân có sắc vàng rực, kẻ á/c thì sắc đỏ ngầu, người có chấp niệm lại mang sắc đen tuyền... Nhưng chớ có nhìn quá thấu, nhìn càng rõ càng khó giữ mình."
02.
Ngoại trừ lệnh bài và chuông đồng, Mạnh Kỳ còn đưa cho ta một cuốn «Âm Ty Tập Sự Quy Tắc». Hắn dặn: "Học thuộc lòng. Bảy ngày sau, dẫn độ vo/ng h/ồn đầu tiên."
Ta trốn dưới gầm bàn thờ trong miếu Thành Hoàng, học ròng rã suốt bảy ngày đêm.
Điều thứ nhất: Không được hiển hình nơi dương thế, kẻ vi phạm sẽ bị tước chức.
Điều thứ hai: Không được can thiệp nhân quả của người sống, kẻ vi phạm chịu hình roj.
...
Điều thứ bảy: Không được s/át h/ại người sống, kẻ vi phạm h/ồn phi phách tán.
Đêm thứ bảy sau khi thuộc lòng quy tắc, chuông đồng khẽ rung, trên yêu bài hiện lên một hàng chữ nhỏ: [Phố Tây ngõ Đức, Thúy Yên Lâu, giờ Mão ba khắc.]
Khi ta tìm đến bên miệng giếng cạn ở hậu viện Thúy Yên Lâu, mụ tú bà đang vừa khóc vừa m/ắng c.h.ử.i thậm tệ. Bên giếng có một cô nương đang nằm gục, ta khẽ rung chuông đồng. H/ồn phách nàng run lên một cái, quay đầu nhìn ta.
Ta nói: "Dương thọ của ngươi đã tận, nên lên đường thôi."
Nàng ngẩn ngơ cười nhạt, h/ồn phách lững thững đi bên cạnh ta, "Lên đường? Về nhà cha nương ta sao? Họ đã b/án ta đi rồi. Về chỗ phu quân à? Hắn thua bạc, chính tay đưa ta vào chốn thanh này..."
Nàng hỏi rất nhiều, ta lại chẳng biết đáp sao cho phải. Cuối cùng, nàng bước chân vào cánh cửa hư vô, bỏ lại một câu: "Ta tên Tiểu Hà."
...
Trở về miếu, Mạnh Kỳ đã đợi sẵn.
"Vo/ng h/ồn đầu tiên, cảm giác thế nào?" Hắn hỏi.
"Nàng hỏi ta... Âm ty có công đạo hay không."
Tay cầm sách của Mạnh Kỳ khựng lại: "Ngươi đáp thế nào?"
"Ta không đáp."
Trong «Tập Sự Quy Tắc» viết rất nhiều điều "không được", nhưng duy chỉ có hai chữ "công đạo" là không hề nhắc tới. Ta tìm không ra đáp án.
Hắn gấp sách lại, nhìn ta: "A Chỉ, Q/uỷ sai không phải phán quan. Chức trách của chúng ta là dẫn đường, không phải Thẩm phán."
"Vậy ai mới là người Thẩm phán?" Ta tò mò hỏi.
Gương mặt Mạnh Kỳ thoáng qua một tia không vui: "Nhân quả sẽ thẩm phán."
"Nhân quả?" Ta giơ cổ tay lên, một sợi tơ đỏ như m.á.u đang phát sáng, "Giống như sợi dây này sao? Nó chỉ cho ta biết ai đã g.i.ế.c nương ta, nhưng lại không chỉ cho ta cách đòi lại công đạo?"
"Đủ rồi!" Mạnh Kỳ nhảy xuống khỏi bàn thờ, đưa tay chỉ hư không vào mắt ta, "Trong mắt ngươi, huyết sắc quá nặng."
Ta biết hắn đang nói gì, trong mắt ta có h/ận th/ù.
"Cứ tiếp tục thế này, ngươi sẽ đọa vào Lệ Q/uỷ Đạo. Đến lúc đó, chính tay ta sẽ thu phục ngươi."
Ta dường như đã hiểu đôi chút. Nhưng nếu ngay cả h/ận cũng không được h/ận, ta phải làm sao để nhớ kỹ nương ta đây?
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook