[Đam mỹ] Bạn Cùng Phòng Cuối Cùng Cũng Cắn Câu

[Đam mỹ] Bạn Cùng Phòng Cuối Cùng Cũng Cắn Câu

Chương 8

20/11/2024 13:48

8

“Nhưng cậu ấy rất tốt, trông xinh đẹp lại còn trắng trẻo, tính tình không tốt nhưng tâm tốt, ban đầu tôi bị người khác cười nhạo nghèo kiết x/ác, là cậu ấy trực tiếp m/ắng họ, bắt họ xin lỗi.”

“Tôi thích cậu ấy vô tình nũng nịu và nổi gi/ận với tôi, mắt của cậu ấy cũng rất quyến rũ, giống mèo.”

“Tay cậu ấy cũng đẹp, chân cũng đẹp, đến ngáp trông cũng đẹp.”

“Cậu ấy thật sự rất tốt, là người tốt nhất tôi từng gặp.”

Chu Cần không biết ăn nói, vậy nên bình thường cũng rất ít nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh có thể nói những lời vừa dài vừa không hay này.

Hơn nữa lúc nói lời này, sắc mặt của anh dịu dàng lạ thường.

Tốt đấy, nể tình anh khen tôi còn nhiều hơn m/ắng tôi, tôi sẽ không tính toán nữa.

Sự buồn bực trong lòng lúc ban sáng cũng đã biến mất hoàn toàn.

Khóe miệng lại cong lên lần nữa, ho nhẹ một cái, phát ra tiếng động.

Chu Cần ngẩn người, ngay sau đó bèn nghiêng đầu nhìn về tôi.

Gương mặt ấy càng ngày càng đỏ.

Phát hiện tôi đang quan sát cô gái bên cạnh anh, lại lập tức căng thẳng co cẳng chạy về phía tôi.

Muốn giải thích gì đó, lại không biết nên giải thích từ đâu, tay chân luống cuống đến nỗi ra cả mồ hôi.

Cuối cùng chỉ biết rặn ra một câu:

“Lê... Lê An... Sao cậu lại tới đây?”

Tôi nheo mắt nhìn anh, sau đó giả bộ tủi thân.

“Sao vậy, tôi không được tới à?”

Anh không ngừng lắc đầu rồi lại gật đầu, quan tâm tôi.

“Được, được, mụn nước của cậu khỏi chưa?”

“Tốt hơn nhiều rồi, tối nay cậu lại giúp tôi bôi th/uốc là được.”

“Ừ ừ!”

Lúc này tôi mới cong mi mắt lên, sau đó cố tình giả bộ vô tình nhìn về cô gái kia.

“Chu Cần, cô gái kia vẫn đang chờ cậu.”

“Tôi không quấy rầy cậu nữa, tôi đi canteen ăn cơm một mình trước đây.”

Tôi chậm rãi xoay người đi mất.

Lông mày Chu Cần níu lại, dường như không nghe thấy câu nói trước, trực tiếp đi theo tôi.

Cũng không quan tâm biểu cảm của cô gái kia thất vọng nhường nào.

“Bữa sáng tôi m/ua cho cậu, cậu chưa ăn à?”

“Cậu có b/ệnh dạ dày, không ăn sao mà được?”

Tôi vui trong lòng, nhưng trên mặt vẫn chọc anh.

“Tỉnh dậy đã lạnh rồi, tôi ăn kiểu gì?”

“Là lỗi của tôi, tôi m/ua cho cậu phần khác.”

Chu Cần buồn bã không thôi, giống con chó lớn sau khi làm sai bèn thận trọng từng chút một, nhìn sắc mặt của chủ nhân, chỉ sợ tôi gi/ận.

Nhưng sao tôi lại gi/ận được?

Hôm nay anh có thể chủ động nói ra tình ý của mình với người khác, tôi đã rất vui rồi.

Xem ra kế hoạch câu cá phải nhanh chóng kết thúc thôi.

Đối với anh, tôi nhất định phải có được.

Tôi như thể không phát hiện ra, tiếp tục nằm bò.

Thấp thoáng nghe được người nào đó thở phào một hơi.

Ngốc thật.

Trong bóng tối khóe miệng tôi lặng lẽ cong lên.

Danh sách chương

5 chương
20/11/2024 14:12
0
20/11/2024 14:08
0
20/11/2024 13:48
0
20/11/2024 13:48
0
20/11/2024 13:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày em trai song sinh bị tráo quyền phong tước, ta sát phạt trở về hoàng thành

15 phút

Trước khi dỡ xưởng đá cũ ở Hoa Liên, anh đã đem trả lại từng nhà mười hai phiến đá kỷ niệm mà mẹ anh từng cất giữ giúp họ.

15 phút

Trước ngày tiệm áo cưới cổ ở Đài Nam đóng cửa, cô cùng chồng cũ truy tìm chiếc áo cưới gia truyền bị tráo tên

15 phút

Trước khi tháo dỡ trạm phát thanh cũ ở Bình Đông, cô cùng cộng sự năm xưa truy tìm cuộn băng cảnh báo bão đã bị xóa từ.

15 phút

Trước khi thang máy khu tập thể cũ ở Tân Bắc được thay mới, cô cùng người anh thất lạc đã truy vết mười hai đoạn ghi âm bảo trì đêm bị xóa bỏ.

15 phút

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

15 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

15 phút

Trước khi tiệm máy trợ thính cũ ở Tân Trúc cải tạo, cô đã đi trả từng hộp khuôn tai mà ông nội nhận giúp người ta.

15 phút
Bình luận
Báo chương xấu