Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tình Trường Của Idol
- Chương 2.
Hôm kia vừa bị sa thải, hôm nay tôi đã phá sản phải dọn vào cái gác xép tồi tàn này.
Cái kiểu mà cứ bước lên lầu là trên đầu hứng trọn một lớp bụi phủ xuống ấy.
Nhỏ bạn m/ắng cái chỗ này vốn không dành cho người ở, tôi bèn ném cho nó một ánh mắt lạnh lẽo.
Thế là nó ngoan ngoãn ngậm miệng, giơ máy lên chụp cho cái ổ rá/ch nát của tôi một bô ảnh.
Tôi cứ tưởng nó lại định đăng dòng trạng thái mới cơ.
Thế nhưng, nó lại không đăng.
Rồi đến tối, lúc tôi với nó đang ngồi ăn cơm rang trứng ở vỉa hè, tôi mới đưa chân đ/á nhẹ vào chân nó.
Tôi hỏi: "Sao hôm nay không thấy mày đăng status vậy?"
Nó đáp: "……Đó là ảnh lưu niệm, để kỷ niệm nơi ở 'huy hoàng chói lọi' của quý cô Tĩnh Tĩnh đó!"
Tôi cau mày, nó thì: ^_^.
Nửa đêm.
Bạn trai cũ đột nhiên nhắn tin đến, tiếng chuông báo liên hồi cứ thế đá/nh thức tôi.
Mắt nhắm mắt mở nhìn rõ tên anh xong, tôi tức đi/ên lên, lập tức gọi lại ngay.
Tôi gắt: "Kỳ Tiện, tốt nhất là anh có việc gì đàng hoàng, nếu không đêm nay giữa anh và tôi, kiểu gì cũng phải có một người ch*t!"
Anh: ……
Anh: "Khương Tĩnh Tĩnh, hôm nay mẹ tôi kể cho tôi nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo lắm."
Tôi: ???
Có b/ệnh à?
Chương 2:
Anh trầm ngâm một lát, rồi từ trong ống nghe truyền đến tiếng nước chảy rào rào như đang tắm vòi sen.
Tôi: ……
Tự dưng cảm thấy bực dọc hết sức.
Tôi mất kiên nhẫn: "Kể đi, kể đi."
Anh: "Thế tôi kể nhé."
"Hôm nay nghe mẹ tôi kể, hồi trước có người lái xe cán ch*t một con gà của bà ngoại tôi."
"Rồi sao nữa?" Tôi hỏi vặn lại.
"Rồi người đó lập tức xuống xe hỏi tôi xem con gà đó có phải của nhà tôi không."
"Tôi bảo gà nhà tôi không dẹp lép thế."
Tôi: ……
Đồ dở hơi!
Im lặng thêm một lúc nữa, tôi cảm thấy cực kỳ phiền phức nên thẳng tay cúp máy.
Sau đó tôi chạy đi tắm nước lạnh, vừa tắm vừa ch/ửi thầm cái gã đàn ông chó má đó.
Quay lại giường, điện thoại tôi nhận được một cuộc gọi video từ anh.
Bấm vào xem, đ/ập vào mắt là video khoe cơ bụng sáu múi ướt đẫm lúc đang tắm, khuôn mặt trắng ngần mịn màng của anh áp sát vào màn hình, cười tủm tỉm.
……
Tự dưng trước mắt tôi xây xẩm, mũi nóng ran lên, đưa tay sờ một cái, ướt nhẹp.
Thật nực cười, tôi thế mà lại chảy m/áu mũi rồi.
Anh nhắn: [Thích không?]
Tôi vớ lấy cái khăn ướt, ngửa đầu ra sau.
Đâu rảnh mà rep lại.
Anh vẫn lải nhải không ngừng: [Thích không?]
[Thích không?]
[Thích không?]
……
Anh spam liên tiếp mười mấy tin nhắn, tôi hít sâu một hơi, nhắn lại:
[Cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút!!]
Anh: [……]
Một lúc sau, anh lại gửi tới một tin nhắn khác:
[Khương Tĩnh Tĩnh, lương trợ lý của tôi tăng rồi.]
Tôi không thèm rep.
Anh: [Từ 3000 tăng lên thành mười ba nghìn một trăm bốn mươi tệ.]
Tôi sực nhớ tới mớ mỹ phẩm, đồ dưỡng da và bát bún xào dạo trước, lần này sảng khoái hẳn lên.
Tôi chốt luôn: [Chốt đơn, thưa ông chủ.]
Khung chat của anh hiện "đang gõ", một lát lại mất, rồi lại "đang gõ", rồi lại biến mất.
Cuối cùng anh nhắn: [Khương Tĩnh Tĩnh, có phải em vẫn còn nhung nhớ tôi không quên đúng không?]
Tôi: [Cút.]
Anh lập tức phản hồi: [?]
Tôi thu hồi tin nhắn, rồi lươn lẹo đáp: [Sao có thể chứ? Nhớ nhung anh, em không xứng.]
Anh: [Tôi cho phép em nhớ nhung đấy.]
Tôi trợn ngược cả mắt, thầm nghĩ bà mày thèm vào chắc!
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 15.
Chương 7
Chương 21
Bình luận
Bình luận Facebook