Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 36: Không biết ngượng.

12/04/2026 21:20

Phó Thời Dục bị Khương Miểu túm đến mức nghiêng hẳn sang một bên, áo sơ mi và áo vest đều suýt chút nữa bị kéo xộc xệch.

Hắn giơ tay đỡ lấy mắt kính, hơi hé miệng định nói gì đó, nhưng Khương Miểu đã nhanh tay lẹ mắt bịt miệng hắn lại, tuyên bố: “Từ giờ trở đi cháu không muốn nghe chú nói bất cứ lời từ chối nào hết!”

Phó Thời Dục: “……”

Khương Miểu vốn dĩ rất giỏi trò ăn vạ, chẳng nói chẳng rằng đã nhào lên ôm chầm lấy Phó Thời Dục, ở trên người hắn cọ tới cọ lui: “Năn nỉ chú mà, đi mà chú, chỉ một ngày thôi! Nếu chú không muốn ở nhà một mình thì cũng có thể đi tìm bạn bè chơi mà!”

Phó Thời Dục rốt cuộc cũng mở miệng, nhàn nhạt hỏi: “Tôi đi tìm bạn chơi, cũng có thể ngủ cùng một giường sao?”

Khương Miểu ngẫm nghĩ một hồi rồi trả lời: “Nếu bạn chú là nam Alpha hoặc nam Beta thì cũng không phải là không thể…… Nhưng mà chú mắc gì phải ngủ cùng giường với người khác chứ?”

Hỏi xong cậu mới sực nhận ra ẩn ý của Phó Thời Dục, hóa ra điều khiến chú ấy không hài lòng chính là việc cậu và Khương Ngôn ngủ chung một giường.

“Ơ! Chú kỳ cục quá đi!” Khương Miểu nhăn mũi, môi dẩu lên tận trời xanh, “Anh trai cháu là anh trai cháu, có phải bạn bè bình thường đâu, cháu từ nhỏ đã ngủ chung giường với anh ấy rồi!”

Phó Thời Dục vẫn ngồi im bất động như núi, đáp: “Nhưng giờ em lớn rồi.”

“Lớn rồi thì sao chứ, mùa hè năm nay cháu vẫn còn ngủ chung với anh trai mà!”

“Mùa hè năm nay em vẫn chưa kết hôn.”

“Kết hôn rồi là không được ngủ chung giường với người khác hả?”

Phó Thời Dục rũ mắt nhìn Khương Miểu, đẩy đẩy gọng kính, trả lời: “Dĩ nhiên.”

Khương Miểu sắp tức đến n/ổ tung phổi, cái đồ Alpha thối vừa cố chấp vừa vô lý, đúng thật là một lão già phong kiến, đồ cổ, lão người x/ấu!

“Cháu cứ thích đấy! Cháu có ký văn tự b/án thân cho chú đâu, dựa vào cái gì mà không cho cháu ngủ với anh trai? Cháu cứ ngủ đấy!”

Khương Miểu gần như nằm bò lên người Phó Thời Dục, thậm chí một chân còn gác qua đùi hắn, giống như một con thằn lằn khó bảo, hết húc lại tông vào người Phó Thời Dục. Phó Thời Dục phải ngửa đầu ra sau để tránh né "đò/n tấn công", một tay vẫn phải hộ sau lưng cậu để phòng hờ cậu sơ ý ngã nhào hoặc va vào vật cứng trong xe.

“Chú mau đồng ý đi mà, còn không đồng ý là cháu gi/ận thật đấy!” Khương Miểu vừa lắc vai Phó Thời Dục vừa nói.

Phó Thời Dục bảo: “Tôi chỉ thấy, nếu em nhớ Khương Ngôn thì không nhất thiết phải đến ký túc xá ở cùng. Điều kiện ở đó không tốt, ở sẽ không thoải mái.”

“Cháu làm gì quý giá đến thế, có phải chưa từng ở ký túc xá đâu.”

“Mời cậu ấy về nhà không được sao? Nếu ngại tôi ở nhà thì tôi có thể sang chỗ ba mẹ ở tạm một ngày.”

“Cháu chỉ muốn rúc vào chung một ổ chăn với anh trai để nói chuyện phiếm thôi, chú không phải Omega nên chú không hiểu được cảm giác đó đâu.”

“Miểu Miểu……”

“Năn nỉ chú, năn nỉ chú mà……”

Khương Miểu vừa đ/ấm vừa xoa, ôm ch/ặt lấy cổ Phó Thời Dục, nhỏ giọng khẩn cầu: “Chú đồng ý với cháu đi, chú là tốt nhất trên đời luôn. C/ầu x/in chú đó.”

Hơi thở ấm áp của Omega cứ thế phả vào làn da, khiến cổ Phó Thời Dục ngứa ngáy không thôi. Hắn ôm lấy Khương Miểu, vừa bất đắc dĩ lại vừa chẳng có cách nào, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi chiêu làm lo/ạn của cậu mà đành nhả ra một chữ: “Được.”

Khương Miểu lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực, hỏi dồn: “Thật không chú?”

“Ừ.”

“Hết sảy luôn!”

“Cẩn thận nào.”

Khương Miểu phấn khích quá mức suýt chút nữa thì ngã nhào, Phó Thời Dục kịp thời siết ch/ặt eo cậu, ôm ngược trở lại lòng mình. Trong lòng hắn rốt cuộc vẫn có chút không cam tâm, bèn véo nhẹ vào má Khương Miểu nói: “Chúng ta cần phải ký kết một bản thỏa thuận, hạn chế số lần em sử dụng cái chiêu vô lại này.”

Mặt Khương Miểu bị nhéo đến biến dạng, tiếng nói cũng trở nên ngọng nghịu: “Chiêu gì cơ?”

“Một khóc hai nháo, còn có... khoe mẽ giả vờ đáng thương.”

“Dựa vào cái gì mà hạn chế cháu? Cháu phản đối!”

“Phản đối bác bỏ.”

“Cháu không phục! Đồ Alpha thối!”

Khương Miểu lại định nhào lên gây chuyện, lần này Phó Thời Dục đã sớm đề phòng, tóm gọn lấy tay cậu như tóm một chú gà con đang giãy giụa lung tung.

Trong không gian xe không mấy rộng rãi, Khương Miểu ngồi lọt thỏm trên đùi Phó Thời Dục, hai tay bị ấn ngược ra sau không thể nhúc nhích. Cậu thấy mất mặt quá, bèn hư trương thanh thế quát lớn: “Cháu cảnh cáo chú, mau buông cháu ra!”

Phó Thời Dục nghiêm túc bảo: “Em phải hứa với tôi, sau này gặp vấn đề gì hãy cố gắng thương lượng với tôi, đừng lần nào cũng dùng chiêu làm nũng với khóc lóc để đạt được mục đích.”

Làm nũng...?

Phó Thời Dục coi hành vi vô lại vừa rồi của cậu là làm nũng sao...

Mặt Khương Miểu bỗng chốc nóng bừng lên, lí nhí đáp: “Cháu... cháu có làm nũng đâu.”

Phó Thời Dục nhìn xoáy vào mắt cậu, nhấn mạnh từng chữ: “Em có đấy. Bảo bối ạ.”

“Cháu không có!”

Khương Miểu cuống quá bèn vùi mặt vào ng/ực Phó Thời Dục, đầu tựa lên hõm vai hắn, lầm bầm: “Không có là không có mà.”

Phó Thời Dục nới lỏng tay ra, cậu liền thuận thế vòng tay ôm lấy cổ hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chú nhường cháu một chút thì có sao đâu, nhà đâu phải là nơi để giảng đạo lý.”

Câu nói này là dạo trước khi Khương Đình Tùng phê bình Khương Miểu, Tần Vi đã nói để bênh vực cậu. Khi đó gia đình họ vẫn còn rất êm ấm khăng khít, sau này chẳng biết vì Khương Miểu dần trưởng thành, hay vì áp lực cuộc sống đã thay đổi tính cách của Tần Vi, mà người mẹ vốn dĩ sủng ái bao dung cậu vô điều kiện ấy, lại có ngày đích thân x/é toạc thế giới hiện thực tàn khẫn cho con mình xem.

Nhưng câu nói đó Khương Miểu vẫn luôn ghi nhớ. Cậu rất tán đồng việc nhà phải là nơi vui vẻ, tràn ngập tình yêu chứ không phải nơi để phân bua lý lẽ.

Phó Thời Dục hơi ngẩn người, dường như không ngờ Khương Miểu lại nói như vậy.

Hắn trầm mặc một lát, rồi đưa tay xoa nhẹ mái tóc sau gáy Khương Miểu, khẽ đáp: “Em nói đúng.”

Hai người cứ thế ôm nhau, Khương Miểu cũng dần yên tĩnh lại. Cậu không ngờ Phó Thời Dục lại dễ dàng đồng ý với quan điểm của mình đến thế.

Nhớ lúc đó khi mẹ nói xong, ba cậu còn bồi thêm một câu: “Bà không thể cứ chiều nó như thế, có những thứ thuộc về nguyên tắc nhất định phải nói cho rõ ràng.”

Vậy mà Phó Thời Dục, là một Alpha trông có vẻ còn quy tắc và cứng nhắc hơn cả Khương Đình Tùng lại không hề phản bác cái lý lẽ "vô lý" ấy.

Trong lòng Khương Miểu trào dâng một cảm giác kỳ diệu.

Cậu và Phó Thời Dục, hình như thật sự đã tạo thành một cái “Nhà”.

“Vậy nên sau này, chú sẽ nhường cháu chứ?” Khương Miểu nhỏ giọng hỏi.

Phó Thời Dục đáp: “Tôi cứ ngỡ mình nhường em đã quá rõ ràng rồi chứ.”

“Có sao? Chú rõ ràng thường xuyên ăn hiếp cháu mà.” Khương Miểu hừ hừ nói, “Cậy mình là Alpha, dáng cao, sức dài vai rộng rồi b/ắt n/ạt một Omega yếu đuối không có sức phản kháng như cháu, hừ.”

Giọng Phó Thời Dục thoáng ý cười, hỏi ngược lại: “Tôi b/ắt n/ạt em thế nào?”

“Thì giống như bây giờ nè, tùy tiện kh/ống ch/ế cháu, cứ như chú là cảnh sát còn cháu là tội phạm không bằng.”

“Tôi lo em cựa quậy lung tung trong xe sẽ không an toàn thôi.”

"Chú xem, chú còn thích nói dối để dỗ cháu. Chú chẳng thành thật chút nào cả."

Khương Miểu đứng dậy, vì bất mãn mà hai má phồng lên như cá nóc. Phó Thời Dục nhìn cậu một lát, bỗng nhiên mỉm cười, đôi tay nâng lấy gương mặt cậu, hơi cúi người xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu.

Dù là một Alpha cấp cao có tính cách lãnh đạm đến thế, nhưng xúc cảm từ đôi môi vẫn luôn ấm áp và mềm mại. Khương Miểu mở to mắt, hàng mi r/un r/ẩy, không thể tin được Phó Thời Dục lại cứ thế mà hôn mình.

"Chú... chú làm gì vậy?"

Phó Thời Dục buông Khương Miểu ra, không trả lời câu hỏi mà chỉ nói: "Xuống xe đi thôi, sắp về đến nhà rồi."

Khương Miểu vẫn còn đang ngồi trên đùi Phó Thời Dục, mà lại còn là chính cậu tự bò lên nữa chứ. Cậu cảm thấy lúng túng, bèn leo xuống khỏi người Phó Thời Dục rồi ngồi trở lại vị trí của mình, vừa sờ trán vừa lí nhí lẩm bẩm: "Đồ không biết ngượng."

Phó Thời Dục nghe thấy, quay đầu nhìn Khương Miểu rồi khẽ nhướng mày như muốn hỏi lại.

Mặt Khương Miểu lại bừng ch/áy, cậu thu hồi ánh mắt, vừa thẹn vừa bực mà "Hừ" một tiếng.

Ở nơi Khương Miểu không nhìn thấy, gương mặt Phó Thời Dục hiện lên nụ cười nhạt, ánh mắt sau lớp kính trở nên ôn nhu trầm tĩnh. Hắn nhìn Khương Miểu một lát rồi quay đi, tựa hồ không muốn để cậu nhận ra mình đang cười, hắn mím môi nhưng khóe miệng vẫn giữ một độ cong nho nhỏ.

Cũng may là Khương Miểu lúc này còn đang bận suy nghĩ xem tại sao Phó Thời Dục lại hôn mình, không còn tâm trí đâu mà quan sát biểu cảm của người bên cạnh. Cậu cúi đầu, ngón tay mân mê đầu ngón tay kia, muốn đưa lên sờ trán lần nữa nhưng lại sợ bị phát hiện nên đành nhịn xuống.

Hơn mười phút sau, xe chạy vào sân, Khương Miểu gấp không chờ nổi muốn xuống xe ngay. Cái hôn kia làm cậu ngồi đó mà cả người cứ thấy không tự nhiên chút nào.

Đồ Alpha đáng gh/ét, hở một tí là làm mấy chuyện gây x/ấu hổ. Khương Miểu thầm oán h/ận trong lòng. Lão già này, chỉ giỏi chiếm tiện nghi người ta, đồ không biết ngượng.

Cuối cùng cũng đợi được xe dừng hẳn, Khương Miểu chẳng đợi tài xế tới mở cửa, tự mình xách túi đẩy cửa chạy biến. Phó Thời Dục thong thả đi theo phía sau, chú Hà tiến lên đón định hỏi thăm, Phó Thời Dục lắc đầu, dùng khẩu hình bảo không có việc gì.

Chú Hà hiểu ý cười, nhẹ giọng hỏi: "Lại giở tính trẻ con với ngài rồi ạ?"

Phó Thời Dục dựng ngón trỏ lên môi ra hiệu chú Hà nói khẽ thôi, rồi bảo: "Ngày nào em ấy chẳng bày ra mấy cái tính trẻ con đó."

"Nhưng tôi thấy ngài có vẻ rất tận hưởng mà."

Phó Thời Dục mỉm cười, không đáp lời.

Ba người đi vào nhà, Khương Miểu lên lầu, Phó Thời Dục cũng đi theo. Đi đến giữa cầu thang, Khương Miểu bỗng dừng lại, xoay người nhìn thẳng vào Phó Thời Dục.

Phó Thời Dục dừng lại cách Khương Miểu hai bậc thang, ung dung đối diện với cậu.

Khương Miểu hỏi: "Theo đuôi cháu làm gì?"

Phó Thời Dục trả lời: "Tôi cũng về phòng."

"Về phòng của chú đi, đừng có về phòng cháu."

"Hôm nay không muốn pheromone nữa sao?"

" Cháu..." Khương Miểu hơi há miệng, rất muốn mạnh miệng nói "Không cần", nhưng lời đến bên môi lại do dự một chút, rồi bảo: "Buổi tối đi ngủ chú hãy qua."

Phó Thời Dục nhìn Khương Miểu, gương mặt vẫn không lộ sắc thái gì, bảo: "Bảo bối, không được bá đạo như vậy."

"……"

Khương Miểu giống như bị hai chữ "Bảo bối" nhấn trúng nút công tắc trong người, đứng ch/ôn chân tại chỗ mắt to trừng mắt nhỏ với Phó Thời Dục, không nhúc nhích cũng không nói lời nào. Phó Thời Dục bước lên một bậc, đứng ngay trước mặt Khương Miểu hỏi: "Không về sao?"

Khương Miểu trầm mặc.

Đợi một lát, trước khi Phó Thời Dục kịp mở lời lần nữa, Khương Miểu bỗng ngước mắt lên nhìn thẳng vào hắn, hỏi: "Vừa nãy ở trên xe, tại sao chú lại hôn cháu?"

Hỏi xong cậu còn bổ sung: "Không được lừa cháu đâu đấy."

Ánh đèn pha lê trên đỉnh đầu tỏa ra những tia sáng vụn vặt, lông mi Phó Thời Dục khẽ rung động, ánh mắt sau lớp kính hơi lóe lên. Một lát sau, hắn rũ mi mắt trả lời: "Bởi vì khi đó, em phồng má lên, đôi môi thì lấp lánh, trông thật xinh đẹp. Tôi muốn hôn em, nhưng lý trí bảo tôi rằng khi chưa được phép thì không được hôn môi em, cho nên tôi đã hôn lên trán."

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn Khương Miểu, hỏi ngược lại: "Omega của tôi, khi nào thì em mới cho phép tôi hôn môi đây?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu