Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ting Ting Tang Tang
- DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN
- Chương 485: Rầm! Rầm! Rầm!
Tôi siết ch/ặt góc bàn trong phòng họp, nghiến răng nói: "Phóng to lên! Phóng to cả khung hình lẫn cảnh vật xung quanh!"
Hình ảnh căn nhà cũ dần được phóng lớn, không còn chỉ tập trung vào ông lão nữa.
Trong sân sau vắng lặng không một bóng người, ông lão nheo mắt, miệng ngậm một chiếc tẩu Brandy cỡ lớn, vẻ mặt đầy ý vị nhìn chằm chằm vào một gò đất hơi nhô lên trước mặt.
Căn nhà nằm trong một con hẻm, bên cạnh là một căn tứ hợp viện chắn ngang, phía trước lại là một căn nhà cũ khác.
Khoảng đất còn lại dành cho nó không nhiều, giống như bị kẹp giữa tứ hợp viện và căn nhà cũ, dựng dọc rồi nằm ngang, trông chẳng khác nào một cỗ qu/an t/ài màu đen.
Tôi nheo mắt, bảo M/a Công Lộc phóng to thêm nữa.
Ông lão tựa người trong sân, giống như đang nằm trong cỗ qu/an t/ài màu đen ấy, còn bốn phía chẳng khác nào lớp đất vừa đắp lên một ngôi m/ộ.
Đặc biệt là gò đất trước mặt...
Càng giống như ông ta đang canh giữ chính phần m/ộ của mình.
Tôi đ/ấm mạnh một quyền xuống góc bàn, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nói: "Dù ông đã chui xuống mồ rồi... tôi cũng sẽ đào ông lên rồi gi*t!"
"Thu nhỏ ảnh vệ tinh lại. Tôi muốn xem kỹ toàn bộ kiến trúc xung quanh, cả mấy con hẻm lẫn căn nhà của lão, xem có chỗ nào để trốn thoát hay không."
Bên trong căn nhà của lão già tr/ộm thọ, gần bức tường thấp cũ kỹ còn chất một đống rơm. Chỉ cần trèo qua bức tường đó là có thể nhảy thẳng vào căn nhà cũ phía sau.
Căn nhà cũ thông với con hẻm. Nếu lão già tr/ộm thọ chạy theo hướng này có thể đi thẳng đến ga tàu. Đến lúc đó sẽ rất khó đuổi theo.
Còn nếu lão chạy sang phía bên...
Tôi nheo mắt, nhìn bản đồ rồi nghi hoặc hỏi: "Sau tấm rèm đen này... là chỗ nào?"
Trong căn nhà, từ gian chính mở cửa đi vào, bên tay phải có một tấm rèm đen che kín một lối đi hẹp không biết dẫn đến đâu.
M/a Công Lộc phóng to hình ảnh.
Qua khe hở dường như có thể nhìn thấy bên trong đặt một chiếc thùng tròn b/éo ụ, chắc là để tắm.
Tôi nhìn thân hình to lớn của chiếc thùng ấy.
Nó vừa khéo che kín mặt đất phía dưới, khiến tôi không nhìn rõ bên dưới có gì.
Mấy căn nhà kiểu này cơ quan bí mật không hề ít.
Biết đâu chiếc thùng nhìn như bồn tắm ấy lại đang che đúng một đường hầm? Đường hầm đó sẽ dẫn đến đâu?
Tôi tiếp tục quan sát tất cả những nơi lão già tr/ộm thọ có thể chạy đến.
Bắt xe ra ga cách đó bốn cây số quả thật có thể trốn. Nhưng không giống phong cách của lão.
Hơn nữa bốn cây số đối với lão vẫn quá xa.
Không đúng, tôi phải tìm tiếp. Trên bản đồ vệ tinh, các công trình xung quanh đều có ghi tên, thư viện, sân vận động. Tôi lần lượt loại bỏ từng nơi.
Nhưng một khu màu đen cô đ/ộc trông giống như tổ chim trên bản đồ lại thu hút sự chú ý của tôi. Phía trên ghi: Nghĩa địa Cốt Vĩ.
Nơi này cách căn nhà của lão già tr/ộm thọ không xa.
Ra khỏi nhà, đi đến cuối con phố, rẽ ngang qua ba dãy phố nữa, rồi đi thêm bảy tám trăm mét bên phải là tới nghĩa địa Cốt Vĩ.
Tôi hít sâu một hơi.
Trong đầu dần trở nên sáng tỏ.
Ngay cạnh nơi ở của lão già tr/ộm thọ lại có một nghĩa địa công cộng.
Thứ đó chắc chắn không phải chỉ để ngắm. Đó mới chính là đường lui thật sự của lão. Cáo khôn có ba hang, con đường bỏ trốn thật sự của lão già tr/ộm thọ chắc chắn là chui vào nghĩa địa Cốt Vĩ.
Nếu đến đó mà vẫn không giải quyết được nguy hiểm, lão mới tìm cơ hội chạy tiếp đến ga tàu cách bốn cây số, rồi ung dung bỏ đi.
Lần này tôi sẽ không cho lão cơ hội đó.
Tôi chỉ vào căn nhà cũ phía sau rồi nói: "Chú Từ, chú giúp cháu giữ chỗ này. Nếu lão trèo tường vào sân sau thì chú chỉ cần chặn lão lại."
Từ Văn Thân gật đầu: "Dễ thôi."
Tôi quay sang Lưu lão gia, ngón tay dừng tại một ngã ba cách nghĩa địa Cốt Vĩ khoảng một ngàn hai trăm mét.
"Nếu lão già tr/ộm thọ định chạy đến nghĩa địa Cốt Vĩ thì dù đi đường nào cũng phải qua ngã ba này. Nếu lão xuất hiện ở đây... nhờ ông chặn giúp."
Lưu lão gia cười lạnh: "Yên tâm đi, thằng nhóc. Chỉ cần lão dám chạy đến chỗ ta, ta sẽ ch/ém lão trước."
Tôi gật đầu.
Lão già tr/ộm thọ tuy có chút bản lĩnh về âm trạch, nhưng quyền cước chưa chắc cứng bằng Lưu lão gia, người xuất thân từ nghề ăn cơm người ch*t.
Với thực lực của ông ấy ít nhất giữ chân lão già tr/ộm thọ cũng chẳng phải việc khó.
Sau khi quyết định xong, tôi vỗ mạnh xuống bàn rồi nói: "Bắt đầu! Chú Từ, Lưu lão gia, hai người đến vị trí trước đi. Chờ hai người vào chỗ xong, cháu sẽ phá cửa trừ sát."
M/a Công Lộc có phần lo lắng hỏi: "La tiên sinh, có cần tôi điều thêm người không? Hoặc bỏ tiền thuê vài người trong giới ăn cơm người ch*t ở Bạch Thủy?"
Tôi xua tay, cười như có như không rồi hỏi ngược lại: "M/a gia chủ thấy việc của tôi còn quá suôn sẻ nên định điều thêm vài cục n/ợ đến làm vướng chân tôi à? Mấy người đó cứ giữ lại bảo vệ nhà họ M/a đi."
M/a Công Lộc bật cười.
Không khí căng thẳng cũng dịu đi đôi chút.
Dĩ nhiên người trong giới ăn cơm người ch*t ở Bạch Thủy không phải ai cũng là gánh nặng. Chỉ là chuyện lần này đông người cũng chẳng có ích gì.
Có Trần lão gia và Hà Đoạn Nhĩ ở đây, chỉ cần bắt được lão già tr/ộm thọ, lão tuyệt đối không chạy nổi.
Huống hồ còn có đạo nhân Phi Điểu và đạo nhân Lục Tả. Nhiều người như vậy đâu còn cần ai giúp nữa.
Điều chúng tôi lo chỉ là giữa chừng phát sinh biến cố. Lần này trong lòng tôi hơi căng thẳng. Đi xe sang đến căn nhà cũ thì quá phô trương, rất dễ khiến người khác chú ý, đá/nh rắn động cỏ. Thế là chúng tôi ra đường bắt taxi.
Đổi xe qua lại hai lần, cuối cùng mới lặng lẽ áp sát con hẻm nơi lão già tr/ộm thọ đang ở. Quả nhiên không khác gì hình ảnh trên bản đồ vệ tinh.
Chúng tôi đến ngã ba trước. Đó thật ra là một ngã tư, người qua lại lác đác không nhiều. Hôm nay là ngày làm việc, giữa ban ngày mọi người hoặc đang đi làm, hoặc ở nhà. Huống hồ khu vực này vốn đã thưa dân, tôi liếc nhìn xung quanh, đúng lúc gần đó có một nhà hàng. Tôi bảo Lưu lão gia vào gọi món, tiện thể quan sát khu vực.
Như vậy trước khi lão già tr/ộm thọ chạy được vào nghĩa địa Cốt Vĩ, ông ấy có thể chặn lão lại. Loại người như lão già tr/ộm thọ sống dựa vào bản lĩnh âm trạch, nếu không có nơi âm khí nặng như vậy thì lão chỉ là một ông già bình thường, chẳng có gì đ/áng s/ợ.
Tôi hít sâu một hơi rồi lặng lẽ đi bộ vòng ra phía sau căn nhà của lão. Bên ngoài nơi này cỏ dại mọc um tùm, đám cỏ cao gần như che khuất cả lối. Cánh cửa gỗ cũ màu đỏ treo một ổ khóa đơn sơ, nhìn là biết đã rất lâu không còn ai ở.
Tôi hít sâu một hơi rồi nói: "Chú Từ, làm phiền chú vào trong. Bọn cháu sẽ bao vây phía trước, còn chú chặn phía sau."
Từ Văn Thân gật đầu, bước đến góc tường giữa hai căn nhà, đạp mạnh một cái, hai tay chộp lấy mép tường rồi nhẹ nhàng lộn người tiến vào căn nhà hoang cũ kỹ.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Tim tôi đ/ập liên hồi.
Chúng tôi đi một vòng đã đến trước cổng căn nhà của lão già tr/ộm thọ. Cánh cửa khóa kín, hai bên cổng còn có mấy luống rau. Trong đó trồng không ít củ cải, rõ ràng nơi này vẫn có người ở.
Hà Đoạn Nhĩ cầm chiêng trống, là người đầu tiên bước đến trước cửa. Ông đưa tay hung hăng đẩy mạnh cánh cửa!
Chương 16.
Chương 11
Chương 13: Ngoại truyện
Chương 12
Chương 11
10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook