Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Triều Dâng Muộn Màng
- Chương 35.
Sau đó cũng chẳng có gì nhiều để nói. Lúc áp lực lớn, chỉ một chuyện nhỏ như con kiến cũng có thể cãi nhau.
"Chỉ là... sau đó, chúng ta lại cãi nhau, rồi chiến tranh lạnh.”
"Có một tối, em đang viết luận văn, đột nhiên bệ/nh viện gọi điện nói, tình hình của bà ngoại không ổn lắm, phải phẫu thuật ngay. Cúp điện thoại xong, em phát hiện chứng ù tai kéo dài một thời gian đột nhiên nặng hơn, đến mức tai phải không nghe thấy gì nữa. Em đến bệ/nh viện, bác sĩ nói là đi/ếc do tâm lý, phải uống th/uốc một thời gian dài.”
"Em đã gọi cho anh, Phó Thẩm Chu." Ký ức nặng trĩu kéo tôi trở lại đêm tối không thấy đáy đó.
"Em ở trong phòng bệ/nh, gọi cho anh, gọi cả đêm, nhưng không gọi được."
Tôi không nói cho anh biết, đêm đó, trong tiếng ù tai ồn ào ở bên tai trái còn nghe được, tôi đã tuyệt vọng đến nhường nào khi cứ cố gắng bắt lấy tín hiệu hồi âm từ đầu dây bên kia.
Cuối cùng tôi mỉm cười, nước mắt cùng với bao nhiêu uất ức tích tụ bao năm cùng nhau lăn dài: "Phó Thẩm Chu, tại sao anh không nghe điện thoại của em?”
Phó Thẩm Chu cứng đờ tại chỗ.
Tư thế anh ôm tôi cứng ngắc, hơi thở trên người lạnh toát, khiến tôi cảm thấy như đang ôm một tảng băng.
"Vậy nên sáng hôm sau, lúc anh gọi lại, em nói chia tay, là vì đã hoàn toàn thất vọng về anh sao?”
"Anh không định biện minh cho mình, nhưng Khúc Lan, em không cho anh cơ hội giải thích, điều đó không công bằng."
Giọng anh khản đặc: "Tối hôm đó là buổi tiệc rư/ợu then chốt để kêu gọi vốn đầu tư, bọn anh uống đến tận nửa đêm. Lúc tiệc tan, anh đ/au dạ dày dữ dội, được Lương Bác Kinh đưa đến bệ/nh viện. Bác sĩ nói là xuất huyết dạ dày... Anh bảo họ đừng nói cho em biết, sợ em lo lắng.”
"Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh gọi cho em, anh muốn nói với em là anh đã kéo được vốn đầu tư rồi. Công ty của chúng ta sắp cất cánh, anh sẽ có rất nhiều rất nhiều tiền, có thể cho em mọi thứ em muốn. Anh muốn đưa em đi ngắm biển, m/ua cho em quần áo đẹp và đồ ăn ngon nhất."
Giọng Phó Thẩm Chu đột ngột dừng lại. Những lời sau đó không cần nói nữa.
Hóa ra lúc đó... anh và tôi ở cùng một bệ/nh viện.
Anh ở phòng cấp c/ứu tầng một, còn tôi ở phòng bệ/nh khoa Tai Mũi Họng tầng ba.
Khi tôi dùng bên tai duy nhất còn nghe được để cố gắng bắt lấy giọng nói của anh, thì anh đang được đẩy vào phòng cấp c/ứu.
Mà ngày hôm sau, vì đã gom đủ thất vọng, tôi sợ mình sẽ hối h/ận, nên vừa nói xong lời chia tay, tôi lập tức đưa điện thoại ra xa khỏi tai trái.
Mãi đến bây giờ, tôi mới nghe được lời tỏ tình muộn màng bốn năm của anh.
Đặt trong bất kỳ câu chuyện nào cũng đều là tình tiết "cẩu huyết", sáo rỗng, bốn năm lỡ làng như đang chế nhạo tôi.
Cảm xúc kìm nén cả ngày trời lập tức ập đến.
Tôi nghẹn ngào nói: "Phó Thẩm Chu, đừng đến gần em nữa, đến gần em sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”
"Em chính là vòng xoáy dưới đáy biển. Em sẽ nhấn chìm tất cả thuyền bè, khiến chúng rơi vào biển sâu vô biên.”
"Gia đình em là như vậy, tính cách em là như vậy, nh.ạy cả.m mà kiêu ngạo. Ngay cả qu/an h/ệ với bạn cùng phòng, em cũng không xử lý tốt. Em còn luôn cãi nhau với anh, hở một chút là đòi mất tích, khiến anh lo lắng."
Tôi nói năng lộn xộn, nước mắt rơi lã chã. Tôi khóc đến mức sắp không thở nổi.
Tiếng ù tai ngày càng dồn dập như thể đang chế nhạo tôi yếu đuối.
Trong tiếng ù ù chói tai và bức bối ấy, tôi thấy Phó Thẩm Chu ôm chầm lấy tôi, rồi thì thầm bên tai tôi: "Những gì em nói đều đúng. Nhưng anh là con thuyền cam tâm tình nguyện chìm đắm vì em. Dù sóng to gió lớn thế nào, anh cũng chỉ muốn hướng về cơn sóng dữ vạn trượng của em.”
"Khúc Lan, anh yêu em, đừng đẩy anh ra nữa."
Chương 8
Chương 19
Chương 15
Chương 7
Chương 41.
Chương 7
Chương 7
Chương 29
Bình luận
Bình luận Facebook