Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Khi Tình Yêu Kết Trái
- Chương 1
Năm lớp 12, tôi và Tống Văn Cảnh trở thành bạn cùng bàn.
Lý do là cậu ấy nói nhiều, còn tôi thì trầm tính.
Vừa hay bù trừ cho nhau.
Giờ Ngữ văn.
Trên bục giảng, thầy giáo thao thao bất tuyệt.
Cái miệng của Tống Văn Cảnh cũng không ngừng lại được.
"Cần ghi không."
Tôi không nói gì.
"Giảng đến đâu rồi?"
"..."
Bàn học là loại bàn đôi, những bạn nam cao to chân dài trong lớp thường hay lấn sang phần của bạn cùng bàn.
Đầu gối vô tình chạm vào nhau.
Lưng tôi bất giác thẳng đờ, tôi nghiến răng nói: "Cậu mà còn vượt qua vạch 38, tôi sẽ mách thầy."
Kẻ nhát gan luôn dùng sự mất kiên nhẫn và vẻ ngoài cao ngạo để che giấu điều gì đó.
Ví dụ như thầm mến, ví dụ như tự ti.
Tống Văn Cảnh lười biếng dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu cười một cái.
Cậu ấy cũng thu chân lại, nói nhỏ: "Xin lỗi, mai tôi đi c/ưa chân."
Vừa dứt lời, một viên phấn bay tới.
Tống Văn Cảnh né một cách thành thạo, rồi từ từ ngồi thẳng dậy.
Vừa hay, chuông tan học reo lên.
Đợi thầy giáo rời đi, tôi lơ đãng ngẩng đầu.
Tống Văn Cảnh cũng đứng dậy đi ra ngoài.
Kèm theo đó là những tràng cười ồ lên.
Đứng ở cửa là bạn gái của cậu ấy.
Mái tóc dài xõa vai, làn da trắng ngần, khi thấy cậu ấy thì để lộ lúm đồng tiền.
Không biết họ đã nói gì.
Tống Văn Cảnh nhếch môi, xoa đầu cô ấy.
Mọi ồn ào xung quanh đều trở thành nền.
Một cao một thấp, trai tài gái sắc.
Mãi cho đến khi bóng lưng họ khuất hẳn.
Tôi ngơ ngẩn cúi mắt, cổ họng dâng lên từng cơn chua xót.
Chương 12
Chương 6
Chương 8
Chương 5
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook